Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

Đàn bà và tiểu thư

Vừa nghe tiếng kẹt cửa, cu Đô chạy ào từ phòng học ra, mồm nhanh nhảu: "Chào mẹeee..." "Ừ, chào con yêu!" "Hôm nay con được điểm mười Toán." – Thằng bé tranh thủ khoe. "Thế à? Giỏi quá! Có bạn nào được điểm mười nữa không?" Rồi không đợi câu trả lời của con, chị vào phòng, đóng khẽ cánh cửa, thay quần áo.



19 giờ, nó dọn mâm.Tiếng chuông điện thoại. Chị bảo đứa con trai bảy tuổi:

- Nghe máy đi con, chắc bố gọi đấy. Kiểu này lại không ăn cơm rồi.

Thằng bé bỏ dở đống đồ chơi Lego, chạy đến nhấc điện thoại. Chưa đầy một phút, nó quay lại bảo chị:

- Mẹ ơi, bố bảo bố về muộn, phần bố bát canh thôi.

- Biết ngay mà. Lại đi uống rồi!

Biết mẹ sắp gắt, thằng bé nhanh nhẹn vơ tất cả đống đồ chơi vào một chiếc hộp rồi chạy đi rửa tay.

Nó lặng lẽ xới cơm, múc canh phần anh ra bát. Cu Đô cầm đũa chọc chọc vào đĩa thịt luộc, giọng thỏ thẻ:

- Mẹ ơi, có phần thịt cho bố không mẹ?

- Không, bố không ăn cơm đâu. – Tiếng thở dài nhè nhẹ men theo câu trả lời của chị. – Đưa máy mẹ gọi cho bố."Đang ngồi ở đâu đấy? Không ăn cơm sao không cắt cơm từ chiều?Hôm nào cũng để cơm nguội. Từ mai ăn cơm nguội nhé!" Dứt lời, chị ném cái điện thoại ra bàn, bưng bát cơm, vẻ mệt mỏi.

- Cúc ơi, chiều nay không lau nhà à?

Đang lúi húi với đống bát đĩa, nó giật thót mình khi nghe tiếng gọi.

- Dạ, em có lau rồi mà. – Tay vẫn cầm chiếc bát đang cọ dở, nó chạy ra phòng khách.

- Lau rồi mà bẩn thế này à? Chân tao đi vẫn còn đất cát sần sần này.Tí xong vào lau lại cho chị nhé. Làm ăn thế bao giờ. Càng ngày càng dối!

Nó chỉ kịp lí nhí "vâng ạ" rồi quay xuống bếp với công việc đang làm.Thế này thì phải chín giờ mới được học bài mất. Mai lại kiểm tra Triết nữa chứ.

***

Mười giờ đêm.Yên ắng. Các nơ-ron thần kinh của nó đánh nhau loạn xạ, những câu Triết hết tung bên này lại nhào bên kia, không chịu yên vị một chỗ. "Càng ngày càng dối."Nếu không vì câu nói của chị thì nó đâu có dằn lòng ấm ức thế này. Phải rồi, nghĩ chi cho lắm, cũng chỉ là bực bội nhất thời thôi mà. Anh Phóng bảo, nó đến đây không phải để làm osin. Chị cho nó ở nhờ, chị giúp nó, nó giúp chị, coi như có qua có lại.

Anh Phóng là anh họ, con nhà bác nó, bố mẹ nó gửi nó cho vợ chồng anh khi nó học đại học.Nó ở được một tuần thì vợ anh đâm thay tính đổi nết, bằng mặt mà không bằng lòng.Nó xin ra trọ ngoài. Anh Phóng sợ mất lòng bố mẹ nó nên giới thiệu nó về ở nhà cô bạn thân, là chị. Anh bảo, nhà chị Dung cũng đang cần người đỡ việc, em lại đang cần chỗ ở.

Hằng ngày, ngoài giờ học, có thể giúp chị đưa đón con trai đi học, lau dọn nhà cửa, cơm nước, coi như mình vừa học vừa làm việc nhà. Mỗi tháng chị cho một khoản tiền để nó tiêu vặt. Nhưng phải giấu bố mẹ nó, bố mẹ nào chẳng xót con. Nó thấy không có gì phải lấn cấn.Vậy là nó về ở với vợ chồng chị Dung. Sáng, nó dậy từ năm giờ, nấu cơm sáng cho cả nhà, đưa cu Đô đến lớp rồi mới quay về lấy sách vở đi học.

Nhiều hôm, nó phải trốn học chiều vì sợ đón cu Đô muộn giờ. Ở lâu, nó quan sát thấy gia đình chị Dung và những gia đình hàng xóm cũng chẳng khác gì nhau. Mọi việc nhà cửa, con cái, cơm nước đều phó thác cho người làm. Có những lúc bận họp hành, công việc, họ không ăn cơm nhà, trở về rất khuya, lúc đứa con đã ngủ say. Nhà này, anh chồng thì lành, mỗi tội nhiều bạn, hay đàn đúm, chứ về nhà hiền như đất. Suốt đêm ôm cái máy tính làm việc.Chị vợ thì bận rộn với việc làm đẹp, chăm sóc da mặt, spa, mua sắm.

Mỗi sáng, chị ngồi ở bàn trang điểm phải mất một tiếng. Chị là dân tâm lý học. Trước, chị làm việc cho một trung tâm nào đó.Trong một lần xảy ra sự cố với khách hàng, chị bị mất việc. Về nhà, chị tự thuê địa điểm, mở trung tâm tư vấn tư nhân, chị trở thành chuyên gia tư vấn các khúc mắc về tình cảm gia đình, tình yêu, hôn nhân, thậm chí cả tư vấn về nuôi con khỏe, dạy con ngoan.

Một lần nó đến chỗ làm của chị có việc, thấy chị và mấy cô nhân viên trẻ thay nhau trực điện thoại khách hàng. Giọng chị nhẹ nhàng, từ tốn, thủ thỉ như ru ngủ. Nó bấm tay đứa bạn: "Chẳng biết các chuyên gia tư vấn mỗi ngày thay bao nhiêu cái mặt nạ nhỉ? Khách hàng khó tính hay dễ tính họ đều ngọt như nhau. Bạn nó nhún vai: "Ôi dào, bệnh nghề nghiệp. Có tiền thì ngọt tất.

"Nó nghĩ khác. Nó không hiểu sao một người phụ nữ bên ngoài dịu dàng, điềm đạm như thế, khi về nhà lại có thể quát chồng, mắng con xơi xơi. Đã không ít lần nó nghe chị ca thán anh vụng về, vô lo, mải việc quên vợ con. V.v và v.v... Mỗi lần chị cáu gắt hay lấn át, anh chỉ im lặng hoặc cười hì hì. Nó nghĩ, đàn ông như anh thật tốt tính.Thấy chị cũng ghê gớm. Có khi bực anh chuyện gì, chị cáu lây sang đứa con, chỉ trích nó giống bố cái tính xấu.

Chủ nhật, nó xin phép chị về quê. Kỳ thực, nó trốn sang nhà anh Phóng để có thời gian tập trung học hành. Vậy mà cũng chẳng được ngơi tay. Về đến nhà, nó thấy chị dâu họ tối mắt tối mũi với một chậu quần áo đầy ắp. Cái máy giặt bị hỏng, chị phải giặt tay. Cửa nhà bề bộn, chị bày đồ đạc ra, hút bụi và xếp đặt lại mọi thứ.

Nó nhanh nhẹn cất sách vở rồi phụ giúp chị dọn nhà. Anh Phóng chẳng mấy khi có mặt ở nhà vào ngày nghỉ. Việc gì cũng đến tay chị. Hết ông bố rồi lại đến thằng con năm tuổi, chỉ giỏi bày bừa. Chị giặt xong đống quần áo, bảo nó để đó chị dọn nốt, đi mua giúp chị thứ gì ăn sáng. Lo bữa điểm tâm cho hai bố con xong, chị chưa kịp lót dạ đã lăn vào việc.

Nó nhìn chị và ngầm so sánh. So với chị, chị Dung sướng hơn nhiều. Chẳng bao giờ phải động tay đến việc nhà, con cái. Ngày nghỉ thì đi làm đẹp, hay đưa con đi chơi. Suy cho cùng, chị dâu nó cũng không tệ, chị vốn khẩu xà tâm phật.Giận lên thì nói thẳng ruột ngựa nhưng khỏi đó thì thôi, chị không phải là người thích ghen ghét hay để bụng.

Ngoài giờ dạy trên lớp, chị vừa dạy thêm cho trung tâm, vừa thu vén việc nhà. Anh Phóng nó ra ngoài lúc nào cũng kêu ca vợ mình đàn bà, vợ người tiểu thư. Nó nghĩ, đàn bà mà được như chị còn hơn ối tiểu thư chỉ biết làm đỏm và ức hiếp chồng.

***



Cơm trưa đã dọn, chị dâu bảo nó gọi anh họ về ăn cơm. Nó cầm máy bấm số anh mới phát hiện ra anh không mang theo điện thoại. "Ông này quái thật!"Nó nghĩ thầm và chạy đến bàn làm việc của anh khi nghe tiếng chuông di động phát ra từ đó.Nó cầm điện thoại lên và kiểm tra cuộc gọi nhỡ.Thấy một tin nhắn đến, nó tò mò mở xem."Chiều qua đưa em đi nhà sách nhé cưng.Nhớ anh nhiều!" Nó giật thót mình, người gửi là Anh B, nhưng rõ ràng là số của chị Dung, nó thuộc lòng. Tay run run, nó xóa nhanh tin nhắn rồi trả chiếc điện thoại về chỗ cũ.

- Vừa nãy có anh B nào nhắn tin cho anh đấy. Bảo chiều anh qua anh ấy nhờ gì đó. Em tiện tay xóa mất tin nhắn rồi. – Nó nói bình thản trong bữa cơm, kín đáo nhìn ông anh họ với ánh mắt ngầm cảnh cáo.

Anh à ờ rồi lảng sang chuyện khác. Nó thở dài, gắp thức ăn vào bát đứa cháu và bát chị dâu. Chị gắp lại cho nó và không quên bát của chồng.

Chiều, anh Phóng kêu có việc đi gặp bạn rồi lao xe ra khỏi nhà. Nó lại thở dài, không biết nghĩ gì nữa. Ngang qua phòng chị dâu, nó ngạc nhiên khi nghe tiếng thổn thức khe khẽ.Nó đẩy cửa bước vào. Như tìm thấy được bờ vai an ủi, chị kể với nó, không biết anh Phóng nghe đâu lời đồn chị cặp bồ với đồng nghiệp ở trường rồi ghen tuông, tra hỏi.

Mà chị chẳng làm gì sai. Anh dọa sẽ đưa lên Ban Giám hiệu trường chị."Ôi dào, chị nghĩ gì cho mệt! Đàn ông họ ích kỷ và độc đoán lắm. Có khi chính các ông ấy ăn chả rồi ra vẻ ta đây trong sạch, ghen vợ ăn nem." Vừa dứt lời, nó mới giật mình, nhận ra nó đã buột miệng. Chị dâu nhìn nó lạ lẫm: "Sao em lại nói thế? Ai chứ anh nhà chị, chị biết.Anh Phóng không có cái tính ấy đâu. Chỉ trách đứa nào ác mồm mà lợi dụng cái sự cả tin của anh ấy thôi. Vợ chồng thì phải tin nhau chứ." Nó rủa thầm: "Hmm... Chị cứ tin đi rồi đến khi mất chồng hối không kịp!"

Anh Phóng gọi điện, nhờ nó tìm cái USB trong đống tài liệu trên bàn để chuyển dữ liệu qua mạng cho anh. Nó mở to mắt kinh ngạc khi bàn tay chạm phải tờ đơn ly hôn kẹp trong quyển sổ to. Đã đến cơ sự này rồi sao? Thật là xấu hổ thay cho nó.

- Anh định ly hôn chị ấy thật à? – Nó tra khảo anh ngay khi chạm mặt anh ở nhà xe.

- Không phải việc của cô! Lần sau đừng có tò mò thế! – Anh nhìn nó với đôi mắt ngạc nhiên.

- Anh nghĩ người ta sẽ bỏ chồng theo anh sao? – Nó đỏ mặt, vặc lại.

- Đó không phải là vấn đề.Anh không còn yêu chị nữa.Giải thoát cho nhau là cách tốt nhất.

- Anh có biết vì sao đàn ông và đàn bà lại ngoại tình không? – Nó ra đòn quyết định.

- Ái chà, cô biết thì nói thử coi?

- Đơn giản. Bởi đàn bà chỉ phô những cái đẹp đẽ, ngọt ngào với đàn ông khác, vì cái xấu xa, ghê gớm họ dành hết cho chồng rồi. Đàn ông cũng vậy thôi, anh đã bao giờ tử tế với chị như tử tế với cô bồ của anh chưa? Rốt cục, đàn ông và đàn bà ngoại tình vì họ chỉ nhìn thấy cái tốt đẹp của nhau thôi.Đàn ông cứ tưởng vợ người hơn vợ mình.Đàn bà cũng ngây thơ như vậy. Suy cho cùng, họ giăng ra cái bẫy rồi lại tự mình chui vào bẫy cả thôi.

- Cô... - Gã anh họ nhìn nó tức tối. – Cô được mấy tuổi đầu, đã yêu chưa mà bày đặt hiểu đời giáo huấn anh?

- Đương nhiên, em không bằng anh. – Nó cười nhạt. – Em chưa yêu ai, em cũng không phải dân tâm lý học, em không hiểu chuyện tình yêu. Nhưng ít ra, em biết sống với con người thật của mình.Sẽ không bạc với chồng mình để ngoại tình như ai đó.

Dắt xe đi vài bước, nó quay lại, vớt vát câu cuối cùng:

- Anh chuẩn bị tinh thần đi. Tuần sau em sẽ dọn về nhà anh chị!

Phan Nhân

Chạm môi

Cuối xuân, sắp hết đợt lạnh, tôi đang ở năm thứ ba. Một chương trình học bổng toàn phần đưa tôi tới đất nước nửa năm chìm trong tuyết. Khi những đường phố và cây cối bong ra lớp vỏ trắng xóa, để lộ cái lõi ướt át và chưa hết giá rét bên trong, là lúc tôi cảm thấy cô độc hơn bao giờ hết. Tưởng như mọi thứ - ánh sáng, bầu trời, những hồ nước trong thành phố vẫn còn chưa hẳn chia tay với cái màu trắng đơn điệu của chuỗi ngày thiếu vắng mặt trời.



Mọi người ở trường đại học mua báo, giữ lại những trang quange cáo, lùng tìm một công việc làm thêm trong đợt nghỉ dài. Các năm trước đó, giống như họ, tôi hào hứng lao vào vô số việc kiếm ra tiền.

Nhưng chính vào cái mùa xuân kì lạ ấy, thôi thúc trong tôi ý định trở về nhà. Rút tiền tiết kiệm đặt mua vé máy bay, thu xếp vali, tôi gọi điện thoại cho Wang, bạn cùng lớp và là người yêu của tôi, cho biết kế hoạch về nước đột xuất.

Cô thảng thốt khi nghĩ tới một tháng nghỉ học không được gặp nhau. Tôi thoáng chạnh lòng. Cũng như tôi, Wang đến từ châu Á. Cô hơi yếu ớt, dễ xúc động.

Tuy nhiên, cô mau chóng chia sẽ nguyên cớ tôi muốn trở về thành phố quê nhà.

"Khi anh quay lại, cây trong thành phố đã đầy màu xanh. Mặt trời sẽ chiếu vào khu học xá mỗi buổi sáng chúng ta thức dậy..." - Wang thì thầm khi chúng tôi chia tay ở sân bay.

Đôi môi cô mềm, lạnh và run nhẹ như đôi cánh chuồn chuồn đậu trên trán tôi. "Anh sẽ trở lại với em. Không quá lâu đâu!" - Tôi buông nhanh những ngón tay cô.

Đêm trải dài như đôi cánh chim ưng. Trên chuyến bay xuyên qua bóng tối, tôi chìm vào giấc ngủ thư thái, ngọt ngào của một người suốt ba năm học tập và làm việc cật lực giờ đây được trở về nhà.

***

Thành phố thơm nồng mùi hương cây trái. Ra khỏi máy bay, tôi như bị ghì mạnh bởi cánh tay của bầu không khí nhiệt đới.

Mưa lất phất. Những chiếc taxi đón những vị khách đến muộn trong đêm, đèn bật sáng cắt bóng tối thành vô số khối vuông lăn trên mặt đường thẫm xanh. Chiếc xe cuối cùng trờ đến, tấp vào chỗ tôi đứng. Nắp sau cốp xe bật mở. Khi sắp sửa đặt vào chiếc vali duy nhất của mình, tôi bỗng phát hiện sát ngay cạnh mình một ngừời hành động tương tự.

Một chú nhóc gầy gò, đeo kính, mái tóc vàng nâu lấp lánh nước - lúc đó tôi chỉ kịp nhìn thấy thế. Tôi định lấy hành lí của mình ra, đợi xe sau. Nhưng người lạ làm động tác ngăn lại.

- Chúng ta đi cùng xe vậy. Có lẽ nhà tôi gần hơn, trên đường vào trung tâm thành pố. Tôi sẽ trả tiền đoạn đường của mình. OK? - Tôi thương lượng nhanh với người lạ, vào ngồi ghế trên cạnh tài xế.

Nhưng tôi nhầm. Cậu nhóc đeo kính xuống trước tôi. Cậu ở không xa sân bay, nằm trên con đường yên tĩnh với những ngôi nhà phía sau các bức tường gạch phủ đầy dây hoa leo. Cho đến khi khuất sau cánh cổng lớn, cậu ta vẫn không nói lời nào.

- Có những đứa trẻ như vậy đấy - người lái xa càu nhàu - Chúng được nuông chiều, thừa tiền bạc và chỉ hành xử theo ý mình!

Tôi chuyển ra băng ghế sau. Đêm yên ả. Mùi thơm ngọt ngào của những vường cây trái vô hình bám vào từng phân tử không khí. Không nên phàn nàn trách móc vào một tối kỳ diệu thế này...Giai điệu của bản nhạc cũ If you go away vang lên mơ hồ.

Chuông điện thoại. Chiếc mobile màu xám bạc ai đó bỏ quên mắc kẹt giữa lưng ghế. Tôi lưỡng lự, rồi nhặt máy bấm trả lời:

- Anh đang cầm máy của tôi - giọng trầm vẳng đến tựa hơi thở nhẹ - Tôi muốn chuộc lại nó!"

- Ai đấy? - trước giọng nói lạ lùng, tôi đã đặt một câu hỏi ngớ ngẩn.

Tiếng cười khẽ:

- Là tôi! Cô gái cùng anh đón chung chuyến taxi...- Cậu nhóc đeo kính ấy là một cô gái!

Không thể nào ngờ nổi - Hãy gọi lại sau. Chúng ta hẹn gặp đâu đó! - Tôi bực bội.

Doanh Minh - tên chủ máy hiện nhanh trên màn hình xanh rồi tắt ngấm vào khoảng tối. Tôi mở kính xe, dõi nhìn cảnh vật thân quen của những con đường, dòng sông, những vòm cây không bao giờ quên xanh tươi. Chợt một khoảnh khắc, tôi nhận ra mình đang lẩm bẩm cái tên xa lạ.

Tại sao cô gái bộ dạng kỳ quặc với tên gọi kỳ quặc không kém lại xuất hiện vào ngày hôm ấy?

***

Những cơn mưa dày đặc. Vài bạn cũ ghé thăm, tán gẫu về đất nước nửa năm chìm trong tuyết. Một cầu tìm thấy ảnh Wang kẹp trong tờ tạp chí Thiết kế: "Bạn gái của cậu đây sao?" Tôi gật đầu, với chút kiêu hãnh.

Đó là một trong loạt hình chụp Wang cho bài tập nhiếp ảnh mà tôi rất thích. Cô gái có đồi mắt dài, ánh tím sẫm buồn rầu, như đứng tình cờ nơi vỉa hè lát gạch cổ xưa. "Đẹp quá!" - các cậu bạn trầm trồ. Tôi hào hứng thổ lộ: "Một ngày nào đó, tớ sẽ phóng to bức ảnh này và treo trên khoảng tường rộng..."

Quán Gỗ, nơi cô nhỏ hẹn tôi đến gặp khác đặc biệt. Những chiếc ghế vải trắng và mặt bàn xanh da trời. Gương mặt của vài ngôi sao quá khứ từ trên tường lặng lẽ nhìn xuống các thực khách. Chốn của giới sang trọng. Tôi lấy một tờ báo nước ngoài, đọc, không thoải mái.

Người lái taxi đêm ấy nói đúng. Những đứa trẻ giàu có và bướng bỉnh luôn muốn xoay chuyển mọi thứ theo ý riêng mình.

Như một vệt gió mạnh, chủ chiếc mobile xám bạc lướt qua lối đi hẹp, xuất hiện thình lình trước mặt tôi. Dáng vẻ một chú nhóc mảnh khảnh tô đậm ấn tượng về sự tưới tắn, sinh động. Ngồi lọt thỏm trong ghế, hơi ngoẹo cổ, nụ cười tỏa sáng sau kính gọng xanh, cô nhóc liến láu hỏi tôi chờ có lâu không.

Tôi lắc đầu. Cuống quýt như thiếu thời gian, cô gọi cốc nước đen ngòm và gói thuốc lá nhẹ. Những ngón tay cô sạch bóng ửng hồng. Bàn tay của người không cầm thuốc bao giờ.

Đột nhiên, tôi buồn cười và thấy nhẹ nhõm. "Anh sẽ khâm phục. Vì em ăn rất nhiều!" - Doanh Minh le lưỡi, quyết định đặt thêm bữa sáng. Câu chuyện mở ra dễ dàng. 17 tuổi, chuẩn bị thi đại học, cô sống khá tự do vì là con một.

- Tuần trước em bị bố tát do nhuộm tóc. Nhưng bố cũng nhuộm. Chỉ khác màu thôi! - Cô nhóc cười rạng rỡ. Chén gọn hai miếng bánh mì to và uống một hơi cạn cốc nước đen ngòm, cô bắt đầu bóc gói thuốc.

- Em có biết thở khói thành những đồng xu không? - Tôi hỏi.

- Anh biết sao?

- Tôi không bao giờ hút thuốc - Tôi nói thật.

Một ánh thảng thốt lướt qua mắt cô gái nhỏ. Thả rơi gói thuốc trên bàn, cô hỏi chệch sang chuyện khác:

- Em phải trả bao nhiêu tiền để chuộc lại điện thoại?

- Không một đồng nào cả. Em chỉ cần tự thanh toán phần ăn. Anh đã trả tiền chai nước suối của mình - Tôi đưa chiếc mobile đắt tiền cho cô, kéo ghế đứng dậy. Cuộc gặp đến đây là đủ. Tôi hỏi thêm: Em sẽ làm gì với gói thuốc lá vô dụng khi chưa từng hút bao giờ?

Chỏm tóc ngắn ánh hổ phách rung nhẹ. Đôi môi mím chặt. Mau chóng, giọng trầm đặt biệt của cô nhóc tan biến âm sắc vui tươi:

- Em muốn anh nghĩ em chững chạc...Nhưng anh không tức giận chứ? Vẫn đồng ý chúng ta giữ liên lạc chứ?

- Cũng được! - Tôi đọc số điện thoại nhà cho cô nhóc ghi lại. Dù sao tôi cũng chẳng ở lại thành phố lâu.

Kinh nghiệm của chàng trai 22 tuổi cho tôi biết đừng bao giờ nói "không" với một cô nhóc. Một cô nhóc được quá nhiều thứ bảo vệ khỏi nỗi lo âu, phiền muộn, hay những ước vọng sẽ không thể hoàn tất trong đời.

***



Doanh Minh bước vào đợt nghỉ của tôi theo những cách dường như chỉ cô mới tìm ra.

Ban mai, buổi trưa, và lúc đã vào giường, tôi đều có thể bị giật mình bởi những cú điện thoại đột ngột. Các hồi chuông điện thoại cô nhỏ gọi đến cũng khác thường, vội vã, cáu kỉnh và có lúc như sắp lịm đi.

Doanh Minh không sâu sắc, không am tường một lĩnh vực nào. Cô nhóc cũng chẳng có khiếu hài hước hay châm biếm sâu cay. Thế nhưng không là gì cả có thể là một điều vô cùng sắc nhọn.

Thi thoảng, tại một góc ngách bí hiểm trong thành phố, cô gọi nhờ tôi đưa về, hoặc chỉ muốn tôi tới cùng ăn vài món lạ mới khám phá.

Một lần tôi dập máy, chán ngán các cú điện thoại phiền toái. Nửa đêm, khi ngủ say, người nhà dồn dập gọi cửa, cho biết hình như xảy ra tai nạn. Tôi chộp ống nghe, lạnh toát. Vẳng đến tiếng cười Doanh Minh tinh quái.

- Em điên à? - Tôi thở hắt.

- Không.

- Em đừng đùa ngu ngốc như vậy! - Tôi hét vào ống nghe.

- Anh đừng tìm cách không trả lời điện thoại - giọng nói bướng bỉnh.

- Chúng ta đâu liên quan đến nhau - Tôi muốn phát điên.

- Sai rồi! - Cô nhóc lại khẽ cười.

Tôi cắt máy. Để an toàn, tôi tháo phích cắm khỏi điện thoại. Nhưng giấc ngủ không đến với tôi nữa. Tôi tìm bức ảnh Wang. Đôi mắt cô nhìn tôi như dò hỏi, phảng phất buồn rầu.

***

Những ngày sau đó, tôi nhảy xe bus đến chỗ người bạn, cùng thực hiện vài bản thiết kế nội thất. Có một lúc, nhìn qua ô cửa vuông, tôi chợt nhận thấy dưới vỉa hè bóng dáng quen.

Doanh Minh. Cô nhóc ngồi trên chiếc Scooter vàng, kiên nhẫn và lặng lẽ. Tôi kéo rèm cửa sổ, quay về công việc. Chiều muộn, khi tôi đã quên bẵng, thanh thản ra về, cô nhóc vẫn chỗ cũ. Băng qua xe cộ dày đặc trên đường, cô lao về phía tôi, hét ầm lên:

- Chúng ta cùng đi ăn nhé! Em đói quá vì chờ anh hơn 3 tiếng đồng hồ.

- Em không có gì tốt hơn để làm sao? - Tôi hỏi, không che giấu lạnh nhạt.

Cô nhóc sững lại trong vài giây:

- Em rất sợ anh biến mất...

Tôi đành buông xuôi:

- Thôi được. Anh sẽ đi cùng em. Nhưng đây là lần cuối! - Cho đến bây giờ, tôi vẫn không mô tả được chính xác nụ cười Doanh Minh. Nụ cười bừng lên từ bên trong, khiến gương mặt bé nhỏ ương bướng đột nhiên tỏa sáng, tựa món đồ chơi pha lê màu nhiệm.

***

Tôi điều khiển chiếc scooter. Cô nhóc quần rộng, áo ngắn ngồi sau, cách quãng xa. Tuy nhiên, một lúc, cằm cô đã gác nhẹ trên vai tôi. "Đừng có như vậy!" - Tôi nhắc.

Không có trả lời. Rồi một cánh tay vịn nhẹ ngang lưng tôi. Tôi im lặng. Xe rẽ về phía dòng sông gần khu trung tâm. Những vườn cây trái thơm tho tỏa hương lan theo mặt nước biếc xanh. Mùi khói xăng váng vất trong thành phố. Và hương vị cá nướng của những quán ăn rải rác vỉa hè.

Cô nhóc đối diện mắt sáng, môi đỏ, tươi tắn như niềm hy vọng, không biết đến sự chối từ, các vấp ngã cuộc đời. Doanh Minh đặt ra vô số thắc mắc về cuộc sống học hành của tôi ở cái xứ sở đầy tuyết. Tôi trả lời từng câu hỏi nhảy cóc, mỉm cười. Có một lúc, khi vẽ ra quang cảnh khoảng sân học xá mùa đông, tôi chơt nhắc về Wang.

- Wang là ai? - Những ngọn đèn phản chiếu trong mắt cô nhóc chao đảo.

- Đầu tiên là bạn học. Sau đó trở thành người yêu - Tôi trả lời dễ dàng. Cuối cùng đã có dịp cho tôi nói thật.

- Cô ta đẹp chứ? -Cung giọng trầm đẹp đẽ bỗng khác hẳn.

- Đẹp! Theo mắt của anh - Tôi đáp thành thật.

- Tức là cô ta rất tốt! - Cô nhóc thì thầm.

- Bọn anh luôn ở bên nhau. Em biết đấy, điều đó rất đáng giá với một người rời xa quê nhà, đương đầu bao nhiêu khó khăn.

- Ở bên nhau cả buổi tối sao?

Dưới mái tóc con trai lấp lánh vàng nâu, gương mặt bé nhỏ chợt tái nhợt khi tôi khẽ gật đầu. Nhưng cô nhóc uống cạn cốc nước, đứng dậy, bước theo tôi ra chỗ để xe. Tôi đưa cô về nhà. Ngồi phía sau, cô nhóc dựa hẳn vào tôi, co ro và nóng rực như con mèo ốm hoảng sợ bị bỏ rơi.

Cạnh giàn dây leo cổng nhà, tôi chia tay Doanh Minh.

- Đầu tuần sau anh bay. Chào nhé. Hẳn rất lâu mới có thể gặp lại!

Đôi mắt cô nhóc như hai mẩu than cháy lên trong bóng tối:

- Em sẽ bay sang gặp anh! Một dịp gần nhất! - Giọng cô nhóc tìm lại vẻ tự tin và can đảm, dù còn yết ớt.

Tôi bật cười.

- Em sẽ làm được - cô bỗng xoay người, hôn mạnh lên môi tôi rồi nói hối hả - Em đã tìm ra anh giữa đám đông. Phải, chính em lên chiếc xe ấy, cố tình đánh rơi điện thoại trong xe, để ta còn gặp lại...

Sự thật thốt ra giữa những lời rối loạn lúc đó khiến tôi chẳng kịp biết về nụ hôn vụng về, chân thật một cách mạnh mẽ của cô nhóc sẽ là điều lạ lùng không bao giờ tôi còn gặp lại trong đời.

***



Tôi trở lại trường học. Bầu trời sạch sẽ, ấm áp, thoang thoảng mùi nhựa cây. Mưa nhẹ. Cây cối và những bãi đất rộng khoác vào lớp áo xanh tươi mới. Thế mà giữa khung cảnh yên ả ấy, bống tôi thấy mình lạc lọng kì lạ. Vì một sự bí ẩn nào đó, tôi không còn là con người cũ.

Wang và tôi bên nhau. Nhưng bí ẩn kia cũng lẩn quất bên chúng tôi.

- Có bức tường giữa anh và em. Chuyện gì xảy ra vậy? - Wang hỏi. Tôi không thể giải thích xác đáng. Nhưng thảng hoặc, tôi bắt gặp mình đang lùng kiếm trong đám đông đôi mắt kính xanh hay dáng chạy vội vã của một cô nhóc chưa hoàn toàn lớn.

Có lần, vô cùng là lạ lùng, tôi ngồi vẽ bài thiết kế trong đêm, bất giác vẳng lên đoạn nhạc xưa cũ của Frank Sinatra, If you go away. Tôi nhìn qua cửa sổ. Một ai đó đứng cạnh dưới gốc cây dưới sân học xá.

- Em sẽ bay sang gặp anh. Một dịp gần nhất... - Lời hứa mơ hồ.

Chạy băng qua những hành lang trống, tôi xuống sân. Nhưng không ai cả. Trong lừng ngực tôi, một cơn thắt đau đến ngạt thở. Tôi đứng im, lặng lẽ khóc, lần duy nhất. Cuối năm học ấy, Wang và tôi chia tay. Cô mỉm cười dịu dàng, nói rằng tôi rất tốt. Nhưng tôi đã làm tổn thương cô.

***

Tôi không gặp lại Doanh Minh, vì sao, vì sao, vì sao, tôi không thể biết. Sau 5 năm học, tôi trở về nước, làm thuê một thời gian, rồi lập công ty riêng. Đã lâu, mà cô nhóc lạ lùng này vẫn ở lại trong tôi. Đôi khi trên bức tường rỗng, gương mặt cô như hiện ra, nhìn tôi dò hỏi, ngoẹo đầu cười...

Câu chuyện của tôi chỉ có vậy. Tôi có nhiều cô hội gặp gỡ quen biết. Các cô gái trẻ bây giờ rất đông nhuộm tóc vàng nâu, dùng mobi. Cuộc sống thoải mái dễ dàng hơn. Nhưng lần duy nhất, cái cơ hội vô tư đẹp đẽ đã vuột mất. Khi tôi nhận chiếc hôn dưới vòm cây mùa hè...

Quý Đức

Một giấc chiêm bao

Chín mươi chín phần trăm phụ nữ khi bắt đầu một mối quan hệ đều muốn biết người đàn ông này đã quen biết, qua đêm, yêu thầm, "anh kết nghĩa", chồng hoặc "búp bê" của những ai.

***

Bạn phải tin điều này. Chín mươi chín phần trăm phụ nữ khi bắt đầu một mối quan hệ đều muốn biết người đàn ông này đã quen biết, qua đêm, yêu thầm, "anh kết nghĩa", chồng hoặc "búp bê" của những ai. Hai phần ba trong số đó muốn biết chỉ để tự vướng bận bản thân dưới lý do "hai người phải thành thực với nhau". Nhưng trên thực tế, bạn cũng phải tin điều này, không có sự thành thực nào là tuyệt đối cả.

Ngày đầu tiên của tháng Tư. Như tất cả mọi người đều đồng ý. Mùa xuân. Tôi đợi Di ở ghế đá công viên trung tâm. Di là bạn gái tôi, ưa nhìn, chu đáo, công việc ổn định, có bằng lái ô tô và sống một cuộc sống hiện đại tích cực. Di tôn trọng những chuẩn mực đạo lý thông thường, và cũng yêu cầu tôi không thoát ra ngoài những luân thường đạo lý ấy. Tóm lại, Di là một người phụ nữ có những suy nghĩ và hành động bình thường.

Nhưng hôm nay Di đến muộn. Công viên đầy người đi dạo. Hồ hởi, phấn khởi, gái, trai, ông bà lão, chó mèo, tình yêu, tình bạn. Rộn rã. Thời tiết quá đẹp để bất kỳ ai cũng có thể thoát khỏi sự ủ rũ. Ngay cả khi bạn đang cô đơn thì trong một khung cảnh như thế này: gió nhẹ, nắng vàng, những bụi thủy tiên đất mạnh mẽ cựa mình, hoa anh đào bay dịu dàng..., sự cô đơn của bạn cũng là một nỗi cô đơn rất đẹp.



Di vẫn chưa đến. Tôi đứng lên khẽ vặn mình, hơi sốt ruột đi qua đi lại. Đàn ông vốn ghét chờ đợi mà. Thỉnh thoảng, lại đưa tay để lên gáy một cách vô thức. Đột nhiên có một bàn tay rất mềm, thơm mùi hạnh nhân từ đằng sau bịt mắt tôi.

"Anh chết nhé! Để em đợi lâu ơi là lâu!"

Không phải là Di. Đó là điều chắc chắn. Cái thanh âm trong trẻo này lại cực kỳ quen thuộc. Tôi gỡ tay cô gái, và quay lưng lại.

"Ôi chết, xin lỗi anh! Em cứ tưởng là bạn trai em."

Vĩ Anh mặt đỏ bừng, những ngón tay liên tục đan vào nhau. Em không thay đổi gì nhiều, mái tóc dài, đôi mắt to, xinh xắn, trong trẻo, nụ cười hiền lành đến mức có thể làm tan chảy cả băng đá.

"Em là Vĩ Anh đúng không? Em không nhận ra anh à?"

Vĩ Anh là mối tình đầu của tôi. Thực ra là mối tình đầu thầm kín. Chúng tôi học chung lớp tiếng Anh với nhau năm lớp mười một. Lần đầu tiên nhìn thấy Vĩ Anh trong lớp học, tôi đã cảm thấy bản thân có thể trở nên mù quáng và làm những điều rồ dại. Cảm tình đầu tiên hay những thứ mà người ta vẫn gọi là rung động đầu đời thường diễn ra theo một quá trình mà sau này khi những mối tình khác đến và trải qua trong đời bạn cũng không thể nào có được. Bởi vì hình như tất cả những gì thuở khai sinh đều vô tư nhất, trong sáng nhất, được điều khiển hoàn toàn bằng con tim mà không bị lý trí chi phối. Lúc đó bạn hoàn toàn có thể tin vào phép màu, những ý tưởng ngọt ngào, lãng mạn không khiến bạn cảm thấy ngại ngùng hay "sến".

Chỉ có điều mối tình đầu này của tôi không diễn ra hoàn toàn như tiểu thuyết. Lúc đó tôi si mê Vĩ Anh. Đến lớp học chỉ lân la ngồi gần quanh đấy để hôm nào cũng có cơ hội được làm bài nhóm cùng nàng. Vĩ Anh là một cô gái dễ gần và thân thiện nên chúng tôi quen biết rất nhanh. Rồi rủ nhau đi ăn sau giờ học, giải hộ nàng một vài bài toán, đưa nàng về nhà... Tất cả những cơ hội tiếp cận đấy tôi đều được trải qua cùng nàng. Cho đến ngày Vĩ Anh và tôi kết thúc khoá học và cả hai đều bắt đầu những chuỗi ngày chuẩn bị đi du học. Đối với tôi, niềm hạnh phúc lớn nhất bấy giờ là tôi và Vĩ Anh được học cùng trường với nhau. Tôi tự nhủ, tất cả những điều ấp ủ định thổ lộ với em sẽ để dành đến lúc cả hai đơn độc bên nhau nơi xứ người. Thật là thiên thời địa lợi nhân hoà.

Người ta nói người tính không bằng trời tính quả không sai. Vĩ Anh được nhận ở tất cả các nguyện vọng và nàng chọn đi Mỹ thay vì đi Anh cùng tôi. Sự lựa chọn của em rõ ràng đã trả lời cho tình yêu thầm kín của tôi. Em đã không hề tính đến tôi trong đó. Vĩ Anh sáu năm sau vẫn vậy, vẫn khiến lòng tôi bồn chồn khi nhìn thấy em cắn môi nhè nhẹ lúc bối rối.

"Ôi, em nhận ra chứ! Ngượng quá! Lại gặp nhau trong tình huống thế này bao giờ!"

Vĩ Anh bất chợt nắm lấy cánh tay tôi lắc lắc, ánh mắt em ấm áp.

"Phải sáu năm hơn rồi ý anh nhỉ? Bây giờ anh thế nào? Đã dặn là phải giữ liên lạc cơ mà? Sao bao nhiêu email của em anh đều không nhận được hả anh?"

Vĩ Anh hỏi liên tục, vồn vã. Như thể việc thất lạc giữa hai chúng tôi bấy lâu nay đã thực sự khiến em phiền lòng là vậy.

"Ừ, anh lúc đó mới sang, nhiều chuyện bỡ ngỡ quá, rồi cứ thế mà hết năm này sang năm khác lúc nào không hay. Em về lâu chưa?"

Vĩ Anh khẽ nghiêng đầu, níu lấy cánh tay tôi.

"Anh. Gặp lại anh, em vui quá!"



Chắc hẳn không phải ai cũng có cơ hội lại được một lần cảm thấy mùa xuân trong lòng, như những điều xưa cũ thiêng liêng. Vĩ Anh đi rồi, Vĩ Anh cũng có bạn trai rồi nhưng việc biết chúng tôi lại sống dưới cùng một vòm trời khiến tôi cảm thấy mình như chàng trai mười bảy tuổi, ấp ủ trong lòng một hy vọng trìu mến.

Di không thể biết những chuyện này. Lúc mới quen, Di nhỏ nhẹ nằm trong lòng tôi thỏ thẻ: "Anh kể cho Di nghe về những mối tình của anh xem nào." Di giống như các cô gái khác, sẽ nghĩ rằng việc người đàn ông hiện tại của mình đối xử với các mối tình cũ ra sao sẽ nói lên được rất nhiều điều. Tôi đã kể hết cho Di những chuyện hẹn hò của mình. Lãng mạn có, nhạt nhẽo có, vui có, buồn có. Ngoại trừ Vĩ Anh. Tôi đã cất giữ nàng như một bí mật của riêng mình. Và bây giờ bí mật ấy đột ngột bước ra khỏi nơi trú ẩn.

Một buổi tối trời mưa tầm tã. Tôi ở nhà uống trà và xem phim cùng Di. Cả hai chúng tôi thích những khoảng thời gian lặng lẽ như vậy bên cạnh nhau. Di đột nhiên cù vào lòng bàn tay tôi và hỏi: "Anh à, chúng ta có nên làm một lễ cưới?"

Di khiến tôi giật mình.

"Sao tự nhiên em lại hỏi vậy?"

"Không có gì. Chỉ là tự nhiên em thấy em yêu anh đủ để muốn một điều gì đó thiêng liêng với anh."

Tôi kéo Di lại gần. Khoảng cách giữa chúng tôi còn bao xa để tôi cũng có lúc mong muốn điều tương tự? Bao nhiêu là đủ để nghĩ về một lời hứa thiêng liêng trọn vẹn?

Tôi hoàn toàn không rõ.

Điện thoại reo. Vĩ Anh đang gọi. Ngoài trời vẫn mưa không ngớt. Tôi kéo cửa ra ban công nghe điện thoại của em. Đầu máy bên kia là những tiếng nấc không ngừng.

"Vĩ Anh, có chuyện gì thế em?"

Vĩ Anh vẫn không trả lời, chỉ liên tục nức nở. Lòng tôi bất giác cồn cào không yên.

"Em làm sao thế? Em đang ở đâu? Thôi, bây giờ em cúp máy đi rồi nhắn tin cho anh biết em đang ở đâu. Anh sẽ đến đó ngay bây giờ."

Sau khi nhận được địa chỉ của Vĩ Anh, tôi mới sực nhớ ra Di đang ngủ thiếp đi trên sofa. Nhẹ nhàng bế Di vào giường, tôi khoác thêm áo rồi mở cửa ra phố.

Căn hộ Vĩ Anh đang ở không xa nhà tôi lắm. Cửa không khóa. Lúc tôi bước vào, chỉ kịp nhìn thấy nàng đang ngồi trong vùng hắt sáng, hai tay ôm lấy thân mình rũ rượi. Em ngước mặt lên, giọt nước mắt chảy dài trên má. Tôi không còn nghĩ được gì, chỉ vội quỳ xuống, ôm em vào lòng.

"Không sao. Anh đã ở đây rồi."

Bạn trai Vĩ Anh phản bội em lần thứ n. Trong lúc kiệt sức nhất, em vô tình nghĩ đến tôi. Nhưng trong khoảnh khắc này, với tôi, Vĩ Anh là quan trọng nhất. Tôi dìu em lên ghế. Hơi thở em ấm áp luồn vào gáy. Bất giác, Vĩ Anh ôm tôi thật chặt. Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình gần với một cơ thể khác đến vậy. Chúng tôi hôn nhau.

Những cơn mưa dai dẳng mùa hè, còn có ý nghĩa gì?

Phải, còn có gì ý nghĩa nữa đâu?



Buổi sáng, Di tỉnh dậy, rửa mặt, trang điểm, đi làm. Di cũng không hỏi đêm qua tôi đã ở đâu. Buổi tối, Di gọi điện dặn tôi về nhà ăn cơm, Di vào bếp và có mời bạn đến nhà. Cuộc sống hiện tại kéo tôi từ trạng thái lơ lửng này sang trạng thái mất cân bằng khác. Khi chia tay, Vĩ Anh chỉ nhìn tôi không nói gì. Ánh mắt em lạnh lùng. Như trong một giấc mơ.

Di thích mời bạn về nhà và nấu bữa tối. Những câu chuyện quanh bàn ăn luôn điềm đạm và chừng mực, thỉnh thoảng chúng tôi chơi chung một trò chơi kiểu Monopoly hay giải ô chữ. Bạn bè chung của chúng tôi không nhiều vì cả hai đều không dễ thân thiết với ai.

Hôm nay Di làm cá hồi nướng và một ít salad Ceasar. Nhìn Di cặm cụi trong bếp khiến tôi lần đầu tiên nhận ra mình đang sở hữu những điều bé nhỏ thân thương. Những điều quen thuộc vẫn diễn ra đều đặn mà trước nay tôi chưa hề biết nó quý giá và có thể trở nên mong manh đến vậy.

Chuông cửa reo. Di tất bật đi về phía cửa. Tôi đứng dậy đi cùng. Di vẫn thích cả hai chúng tôi cùng ra mở cửa khi cô ấy mời bạn đến nhà.

"Vĩ Anh vào nhà đi em. Đây là K, người yêu chị. Còn đây là Vĩ Anh, cô bé ở chung nhà với em hồi em còn học bên Mỹ."

Chúng tôi nhìn thẳng vào nhau.

Có phải câu chuyện nào cũng là chiêm bao không em?

Phan Ý Yên

Yêu ở tuổi hai mươi bảy

Yến đang được yêu. Anh cũng đang yêu và đã yêu khi đi qua một mối tình đầu chưa kịp nguôi. Yến đến. Yến gõ cửa. Yến chẳng cần biết cái quá khứ nhàu nhĩ hay đẹp mộng mơ đó của anh. Yến cứ gõ cửa. Yến muốn yêu ở tuổi hai mươi bảy. Yến muốn cảm nhận một mối tình nồng cháy như con bạn thân ngày xưa hay kể với Yến.



1. Yến ngập ngừng đứng trước cửa phòng. Tay gõ, tim nhảy nhót. Người đàn ông lạnh lùng. Yến dịu dàng, khép nép như đứa con gái mới lớn. Cô đã hai mươi bảy tuổi. Đáng nhẽ phải có một thằng đàn ông bên cạnh, một hoặc hai đứa con.

Thế mà, bằng tuổi này. Yến mới bắt đầu yêu. Đôi mắt của cô trong veo đầy khao khát. Trái tim cô bỏng cháy luôn luôn kiếm tìm những điều bí ẩn của tình yêu nam nữ -con bạn thân của cô đã đi qua thời đó tự lâu rồi, đã nếm đủ trái thơm, trái ngọt của tình yêu đầu đời, đã ngấm mùi vị đắng chát của chia bôi. Yến chưa được thế bao giờ.

Căn phòng từ từ mở. Khuôn mặt nhỏ. Mái tóc loăn quăn một cách tự nhiên. Yến đứng trân trân nhìn không chớp mắt. Anh với tay, kéo Yến vào nhà. Sập cửa. Ôm chặt. Yến giật mình, người nóng ran lên khi chạm vào cơ thể anh.

Yến đang được yêu. Anh cũng đang yêu và đã yêu khi đi qua một mối tình đầu chưa kịp nguôi. Yến đến. Yến gõ cửa. Yến chẳng cần biết cái quá khứ nhàu nhĩ hay đẹp mộng mơ đó của anh. Yến cứ gõ cửa. Yến muốn yêu ở tuổi hai mươi bảy. Yến muốn cảm nhận một mối tình nồng cháy như con bạn thân ngày xưa hay kể với Yến.

2. Cô bạn nhí nhảnh chạy lóc cha lóc chóc với hai bím tóc ngắn qua phòng Yến, cười tươi rói, khoe con gấu bông to đùng. Yến mủm mỉm cười với bạn bằng ánh mắt long lanh biết nói. Yến im lặng lắng nghe. Yến im lặng chia sẻ. Yến im lặng tự mình trải qua những khoảnh khắc khát khao như thế.

Bốn năm đại học trôi qua. Yến quay về với gia đình, về với A Lưới. Yến sống đủ đầy trong tình yêu thương của cha mẹ, anh chị em. Yến chưa bao giờ phải chứng kiến những đổ vỡ gia đình như cô bạn hồn nhiên người phố núi Tây Nguyên. Yến chơi vơi và cảm thấy ngạc nhiên trước những tình cảm thất thường của nam và nữ. Yến ngơ ngác, khi cô bạn khóc – cười giận dỗi với người yêu.

A Lưới là một huyện vùng núi của Huế, chỉ cần vượt qua một chặng đường dài gần 70km về phía Tây, đã có thể nhìn thấy thị trấn miền sơn cước đang cựa mình run rẩy và tràn đầy sức sống như cô gái tuổi mười bảy.

Yến lúc này đã hai mươi bảy, vậy mà chỉ mới bắt đầu biết run rẩy trước mối tình với chàng trai Vân Kiều này. Người đàn ông bé nhỏ, có đôi mắt sâu nâu nâu đầy nắng gió. Hút thật chặt núi rừng và từng cành cây, ngọn cỏ, kể cả Yến vào trong đó. Anh lớn hơn Yến ba tuổi. Anh cũng đến từ một miền rừng núi khác. Anh dừng chân lại nơi đây. Và, anh chọn Yến.

Anh chinh phục Yến bằng nụ cười nửa miệng. Anh yêu Yến bằng trái tim thằng đàn ông ba mươi, khát khao một mái ấm gia đình, khát khao sự bình yên mà ngày xưa anh chưa bao giờ nghĩ đến. Tình yêu có thể nối nhịp cầu cho tất cả những khoảng cách ki lô mét, khoảng cách diện mạo, khoảng cách tâm hồn và chính sự khác biệt của mỗi người sẽ bù đắp những khiếm khuyết.

3. Yến rất lạ. Có lần cô bạn của Yến bảo: "Khi nào yêu, có lẽ bất cứ chàng trai nào mà mày thích sẽ không thoát khỏi đôi mắt hút hồn như muốn nuốt chửng người ta vào trái tim mày". Yến chỉ nhớ mang máng thế. Yến chưa yêu bao giờ.

Yến không dám yêu. Yến tự ti về nước da nâu nâu màu đất, tự ti về nhiều thứ khiếm khuyết khác. Yến nhạy cảm. Sự nhạy cảm khiến đôi khi Yến đọc được cả suy nghĩ của người khác, khiến Yến có thể nhìn thấy được những linh hồn đã chết.

Yến bảo: Yến phải tự mình "tẩy não", không cho phép mấy ý nghĩ về sự sống và cái chết trong đầu nảy nở theo chiều hướng tâm linh nữa. Yến tập quên, tập bỏ đi thói quen mỗi chiều chạng vạng hay ngồi nhìn thơ thẩn vào một không gian khác của thế giới nào đó đã chết, nhưng vẫn sống. Yến nhìn thấy nhiều thứ mà người khác không bao giờ thấy.

A Lưới còn nghèo lắm. Người A Lưới còn thiếu ăn, thiếu mặc nhiều lắm. Yến may mắn hơn. Yến đã được học hành tử tế rồi trở về làm cô giáo miền núi. Yến không mong ước gì hơn khi ước mơ của Yến đã thành hiện thực. Năm đó Yến mới hai mươi hai. Yến vẫn chưa yêu.

Cô bạn thân người Tây Nguyên đã kịp chia tay một mối tình thơ ngây. Hai năm sau. Yến gặp lại cô ở giữa thành phố mộng mơ, gặp lại ở chính cổng trường Đại học ngày nào hai đứa thập thò ngoài cửa lớp. Yến tiếp tục học cao học. Cô bạn thân cũng đã vắt trên vai một mảnh tình khác, vẫn nhí nhảnh, phóng khoáng như thế. Yến chưa có gì. Yến một mình đi về, không người đón đưa. Yến đã hai mươi tư.



4. Ba năm sau. Cô bạn gửi thiệp mời cưới. Yến lênh đênh với sách vở, trường lớp bộn bề. "Người miền sơn cước chưa yêu bao giờ"- Cô bạn hay đùa mỗi lần gặp Yến.

Một dạo nọ, nghe tiếng Yến reo vui trong điện thoại. Cô bạn bất ngờ, tủm tỉm cười. Vậy là chim Yến đã biết yêu rồi. Yến say sưa kể về mối tình với anh chàng bé nhỏ. Yến say sưa kể những khoảnh khắc yêu đương, giận hờn.

Yến say sưa kể cả những cảm giác đầu đời của một người con gái: Hẹn hò. Nắm tay long nhong dạo phố. Hôn... Yến kể bằng trái tim rạo rực. Yến kể bằng sự hồn nhiên chân chất của người miền sơn cước. Cô bạn đã đi qua, đã hững hờ, đã chững chạc trong vai trò người đàn bà. Yến chỉ như một cô gái mới lớn, tập yêu và bắt đầu yêu.

Mỗi vùng đất có một vẻ đẹp khác nhau. Mỗi dân tộc bản địa có những luật tục văn hóa khác nhau. Mỗi trái tim có một tình yêu và sự trải nghiệm khác nhau. Cô bạn yêu ở tuổi mười bảy. Yến yêu ở tuổi hai bảy. Cô bạn ở phố núi Tây Nguyên. Yến ở huyện miền sơn cước. Đều là núi. Đều là rừng. Đều là những đứa con sinh ra và lớn lên từ núi rừng. Yến có tố chất hoang dã, lấp lánh qua ánh mắt đen, to và sâu. Chàng trai nọ có nụ cười phong trần đến từ miền đất khác. Chừng đó đủ để Yến và anh đồng cảm. Chừng đó đủ để Yến nhận ra: Tình yêu không thể đánh giá qua lớp phấn son phủ hờ ngoài da mặt. Yến hết tự ti. Yến hài lòng với nước da nâu nâu màu đất. Yến kiêu hãnh với trái tim đầy khao khát. Yến đang yêu.

5. Một ngày đẹp trời. Yến gõ cửa phòng anh như thói quen. Khoảnh khắc lặng im. Một người đàn ông lạ hoắc mắt nhắm mắt mở, thò đầu ra hỏi: "Cô tìm ai?"... Yến sững sờ. Tim thắt lại. Đôi tay rắn chắc đã với ra kéo Yến vào lòng đâu mất? Anh đi. (đã có lần anh nói đến sự chia li của một đôi bạn trẻ nào đó. Yến chỉ nghĩ không phải là mình). Anh đi thật. Người ta bảo tình yêu đầu chỉ là những mộng mê, dang dở, nhưng khó quên và khó rời bỏ. Anh đi đâu?

Đôi mắt nâu của Yến chỉ mới ánh lên ngọn lửa ở tuổi hai mươi bảy. A Lưới buồn tênh. Sương bất ngờ dồn dập òa xuống mái hiên nhà Yến. Cơn mưa giông cuối chiều. Yến thẩn thờ ngó triền đồi trập trùng cây và mây. Ở đó trắng xóa, mịt mù.

Cha - mẹ vẫn xem Yến như đứa con nít mới về nhà, thi thoảng lại trêu Yến bằng tiếng Pa Kô. Thằng nhóc em đã lớn đứng nhìn Yến từ xa, xót lòng. Hắn biết yêu sớm hơn Yến. Hắn biết mấy con gái thích gì? Hắn biết nhiều nhiều lắm. Hắn không đến gần. Hắn để Yến chìm đắm cho chán ngán trong kí ức rồi sẽ quay vào nhà cười đùa như một đứa con nít tuổi hai bảy. Gia đình Yến hạnh phúc và bình yên. Trái tim Yến đang nổi sóng.

6. Mấy đứa học trò đang thập thò ngoài cổng, vừa rúc rích cười vừa gọi bằng tiếng Pa Kô pha lẫn tiếng phổ thông: "Cô giáo ơi, vi thư". Yến đưa tay ra vẫy vẫy. Đám nhóc ùa vào. Yến nhìn thấy một phong bì thư. Nét chữ đều đặn.

Yến nhận ra: Khoảng cách không phải là thứ chia cắt tình yêu...

Chip Trần

Đùa chứ, em yêu anh

"- Vâng! Nhưng em cóc tin! Em chỉ tin rằng tình yêu luôn được bắt đầu bởi trái tim chứ không phải bởi duyên số."

***

MỘT

Khi nàng bước vào quán thì anh cũng không để ý cho lắm. Lúc ấy anh đang bận chỉnh sửa mấy bức ảnh mà anh vừa đi chụp về. Anh đang làm với tất cả sự tập trung cao độ nhất. Nếu nàng biết thú vui lớn nhất của anh không phải là chuyện đi chụp được những bộ ảnh đẹp mà là ngồi chỉnh sửa và sáng tạo với những bức ảnh thì có lẽ nàng đã không bước vào ngồi đối diện với anh như vậy. Tiếc thay, nàng lại chẳng hề biết điều đó. Hoặc cũng có thể rằng nàng quá vô tư đến độ vô duyên.

Anh nhíu mày rất khẽ và cũng rất kín đáo che giấu sự bực mình, khó chịu khi bị nàng phá đám. Anh vốn rất tế nhị mà.

- Chào em! Hẹn hò với ai ở quán này à?

Anh hỏi và mong được nghe câu trả lời của nàng là: "Vâng! Em có hẹn với bạn" để mau mau chóng chóng mà tách ra khỏi nàng sớm. Anh thật không thể tập trung nổi nếu như có nàng ngồi bên cạnh. Thêm nữa, khi anh đang chỉnh sửa ảnh (anh coi đó là công việc cấp giấy khai sinh chính thức cho mỗi tấm ảnh) thì anh thật không muốn có ai khác phá bĩnh ở bên.





Thế nên anh đã gập chiếc Macbook Air của mình lại để chờ đợi nàng trả lời. Có vẻ như nàng chẳng hề biết anh đang muốn nghe câu trả lời nên nàng cứ đủng đỉnh. Nàng gọi nước. Rồi sau đó mới thở dài:

- Không! Em biết anh ngồi đây nên mới ra ngồi cùng thôi!

Anh ngạc nhiên:

- Có chuyện gì vậy em?

Nàng vẫn đủng đỉnh, chậm rãi đón nhận ly nước từ tay chủ quán. Nhấp một ngụm rồi nhăn mặt:

- Trà ở đây cho nhiều đường quá!

Anh bắt đầu cảm thấy nóng ruột. Nhưng anh vốn là người nhã nhặn và tinh tế, cho nên anh vẫn bình tĩnh chờ đợi. Nàng đặt ly nước xuống rồi bảo:

- Anh có tin vào duyên số không?

Anh nhíu mày:

- Điều đó liên quan gì đến việc em tìm anh?

Nàng gật đầu:

- Vâng! Nhưng em cóc tin! Em chỉ tin rằng tình yêu luôn được bắt đầu bởi trái tim chứ không phải bởi duyên số.

Anh im lặng. Anh không muốn tranh luận với nàng bởi anh mù tịt về vấn đề này. Mà những gì anh không biết thì anh không muốn bàn luận đến nó. Anh im lặng cũng bởi anh biết nàng sẽ nói tiếp. Quả thật, nàng nói:

- Mọi người cứ bảo cung Leo của em rất hợp với cung Thiên Bình của anh. Rồi mọi người còn nói rằng giữa em và anh là duyên số này kia khi mà biển số xe của em với biển số xe của anh nối nhau. Anh là 5974 còn em là 7401. Làm gì có chuyện đó, anh nhỉ?

Anh giãn cơ mặt, phì cười:

- Ừ, huyên thuyên!

Nàng cười toe toét:

- Có thế chứ! Em là chúa ghét mấy vụ mê tín, mà nhất là đàn ông mà mê tín thì chẳng mê nổi.

Anh không nói gì nữa. Một câu chuyện hơi tầm phào như thế mà trả lời thì không biết đến bao giờ nàng mới chịu rút lui để anh có thể làm nốt công việc yêu thích của mình đây. Nàng nhấp thêm ngụm nước nữa:

- Đùa chứ, em thú nhận là em cũng có yêu anh nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến việc số mệnh. Đã thế, nó càng không phải là chuyện hay ho gì mang ra cá độ.

Anh trợn mắt. Không phải vì nàng nói nàng yêu anh. Trong trường của anh và nàng có ít nhất hai mươi cô gái đều xinh hơn nàng: "Yêu thầm anh lẫn yêu đơn phương một cách công khai anh." Anh trợn mắt vì một trò cá độ. Nàng nhăn nhó xua tay:

- Anh đừng giận em! Đó là ý của mấy đứa con gái lớp em thôi! Chúng nó bảo số mệnh của em là sẽ cùng anh trở thành một đôi. Em thì em đã nói rồi đấy, em cóc tin số mệnh. Tụi nó mới cá độ rằng từ nay đến Tết, thế nào anh với em cũng sẽ yêu nhau. Đúng là cái lũ dở hơi anh nhỉ? Em nhận lời cá độ rồi. Không phải vì em mê cá độ hay vì em không yêu anh đâu, chỉ là em cóc tin vào số mệnh.

Anh mỉm cười, gật đầu:

- Nếu vậy thì em sẽ thắng trong trận cá độ này đấy!

Nàng gần như chồm lên:

- Thật thế không anh? Anh chắc chắn nhé! Bởi anh chắc chắn thì em mới yên tâm.

Anh vẫn cười:

- Tại sao?

Nàng đỏ mặt cúi đầu lí nhí:

- Bởi em làm sao từ chối được anh nếu như trước Tết anh tỏ tình với em?

Anh hơi châm biếm một chút:

- Nhưng em đã cá cược rồi cơ mà?

Nàng nhăn mũi:

- Cá thì cá chứ trái tim có tỉnh táo được đâu nào?

Anh bật cười. Cảm thấy nàng dễ thương quá đi mất.



HAI

Anh với nàng không phải là bạn thân. Bởi vì cả hai chỉ cùng đội văn nghệ của trường. Hai đứa thi thoảng vẫn gặp nhau, uống nước cùng nhau mỗi dịp trường tổ chức văn nghệ.

Ấn tượng của anh về nàng vốn cũng chẳng nhiều nhặn gì. Anh chỉ biết nàng học dưới anh hai khóa. Nàng hát rất hay. Nhất là với bài tủ của nàng: Kiss Me của Sixpence None The Richer. Anh đã từng được nghe nàng hát bài ấy trước toàn trường. Một ca khúc cũ của cũ. Hôm ấy nàng hát mê say đến độ anh cũng bị hút hồn theo.

...Oh, kiss me beneath the milky twilight

Lead me out on the moonlit floor

Lift up your open hand

Strike up the band and make the fireflies dance

Silver moon's sparkling

So kiss me...

Nhưng cũng chỉ dừng tại đó mà thôi. Nếu có thêm một ấn tượng nào nữa thì cùng lắm là việc anh khá ấn tượng với đôi môi của nàng. Một đôi môi hình trái tim khá là hấp dẫn.

Nhưng thôi, anh thật không muốn bắt đầu một tình yêu vào thời điểm này, trước kỳ thi Đại học sắp tới. Anh muốn đầu tư toàn bộ thời gian, tâm trí cho việc trở thành một sinh viên thay vì yêu đương để rồi lơ là việc học. Nhất là với một anh chàng đẹp trai như anh, việc bị con gái quấy nhiễu là chuyện cơm bữa. Anh luôn khóa trái mọi mối quan hệ bằng sự hời hợt giả bộ của mình. Tức là anh vẫn nhã nhặn và tinh tế với các nàng xung quanh song anh tuyệt không để ai thấy cảm xúc thật của mình. Mọi cô nàng đều được quan tâm, đối xử tốt song sau lúc đó là quên ngay.

Trái tim của anh bị coi là được làm bằng đá hoa cương vô cảm. Với nàng cũng vậy. Kết thúc cuộc nói chuyện này, anh sẽ lại hờ hững không nhắn tin, chẳng gọi điện, luôn nhã nhặn song chẳng quan tâm cuộc sống của nàng, cảm xúc của nàng. Mặc dù lần này, cuộc nói chuyện với nàng đem đến cho anh một chút cảm xúc. Đó là cảm giác nàng thật vô tư, hồn nhiên và thật thà.

- Anh đang photoshop ảnh à? – Nàng hỏi.

- À.. ờ...Anh thích làm việc đó!

- Em thì chúa ghét những bức ảnh đã qua photoshop. Trông nó thật dị hợm. Cứ như là thứ hoa giả vậy.

Anh nghe mà hơi nóng mặt. Nàng có biết là anh rất thích công việc này không? Với anh, một bức ảnh mà chưa qua photoshop mãi mãi chỉ là thứ thú hoang gớm ghiếc. Photoshop là một thành tựu và nó thay đổi toàn bộ thế giới quan về mỗi bức ảnh. Nhưng anh không chấp. Anh chỉ mỉm cười, hững hờ đáp:

- Ừ, mỗi người một quan điểm!

Nàng vẫn chẳng tha:

- Một bức ảnh phải qua photoshop chỉ có thể coi là thứ phẫu thuật thẩm mỹ không hơn. Em thích những thứ tự nhiên, chân chất hơn.

Anh hơi cao giọng lên một chút:

- Có lẽ anh với em không đồng quan điểm trong vấn đề này!

Nàng vẫn thản nhiên:

- Tụi nó, những đứa cá độ với em ấy, đều thích những bức ảnh đã qua chỉnh sửa của anh post trên facebook cá nhân và cả trên forum của trường nữa. Trong cuộc cá độ, chúng còn cam đoan rằng anh sẽ chụp riêng cho em một bộ ảnh và post lên facebook của anh cũng như forum của trường mà không cần chỉnh sửa.

Anh bật cười:

- Thế thì em sẽ lại thắng rồi vì sẽ không có bộ ảnh nào hết!

Nàng gật gù như thể vừa ký kết xong một hợp đồng lớn với anh vậy:

- Thế thì tốt rồi! Anh biết không, cuộc cá độ này lớn lắm! Đứa nào thua thì phải mời cả đám đi ăn đồ Nga đấy!

Anh mỉm cười. Nàng lại gật gù như tự nói với mình:

- Qua Tết này nếu em thắng những vụ cá độ này, em sẽ cho anh đi ăn ké với em!

Anh cũng vô thức gật đầu theo. Nàng bỗng níu tay anh:

- Nhưng em vẫn sợ lắm! Lỡ thua vụ này thì chết! Hay là...

Anh ngạc nhiên:

- Hay là sao?

Nàng bảo:

- Hay là anh với em ra một hợp đồng phụ lục rằng nếu từ giờ đến Tết, anh mà ngỏ lời yêu em khiến em thua thì anh phải chia sẻ gánh nặng thua lỗ ấy với em, chịu không? Khi ấy, anh cũng sẽ phải chịu nửa tiền.

Anh phì cười:

- Nếu em thua thì anh sẽ trả hết, được chưa?

Nàng thở dài:

- Thú thật với anh là em rất hoang mang về chiến thắng. Vì làm sao mà em cưỡng lại nổi nếu anh tỏ tình với em thật kia chứ?

Anh nheo mắt:

- Thế anh phải làm sao để em tin đây?

Nàng buồn bã:

- Em cũng chẳng biết nữa! Thôi, đến đâu tính đến đấy vậy. Từ giờ đến Tết còn cả hai tháng nữa chứ ít gì, anh nhỉ?

Anh gật đầu. Nàng bâng quơ ngó ra bên ngoài. Rồi đột nhiên, nàng hốt hoảng, thì thầm:

- Kìa, bọn nó đấy! Bọn nó đang nấp ngoài kia rình xem em với anh nói chuyện gì với nhau đấy!

Anh quay mặt ra định nhìn thì nàng đã ôm mặt anh kéo lại:

- Đừng anh! Kệ tụi nó đi! Phải cho tụi nó chắc mẩm là tụi nó sắp thắng đến nơi rồi chứ! Phải câu kéo tụi nó anh ạ!

Trong khi nàng nói tía lia, đôi tay nhỏ nhắn và mát rượi của nàng vẫn đang áp vào má anh, hơi thở của nàng phả vào gương mặt anh, rất gần. Nó khiến anh trở nên lúng túng. Đôi môi nàng thật gần. Đôi môi nàng, anh chả từng nhận xét đó ư, một đôi môi tuyệt đẹp. Anh lúng túng. Nàng vẫn làm như không biết, nàng thì thầm:

- Anh phải giúp em vụ này! Một bữa đồ Nga đấy anh ạ! Đồ Nga ngon lắm í! Anh vờ nhìn em đắm đuối đi! Đấy, như thế, cầm lấy tay em đi. Cho tụi nó tưởng bở.

Anh vô thức ôm lấy đôi tay của nàng. Một cái nhìn đắm đuối thì sẵn rồi. Nàng thì thầm:

- Em giả vờ vùng vằng nhé! Anh nhớ chạy theo em một đoạn nhé!

Rồi nàng đứng dậy, gạt tay anh ra, rồi chạy ra ngoài. Cái gạt tay giả vờ thôi mà sao khiến lòng anh bỗng chùng xuống, hụt hẫng. Anh đuổi theo nàng. Tự nhiên lòng cứ hoang hoải sợ hãi. Sợ mất nàng. Khỉ thật, anh bị cái gì vậy? Anh nhìn theo nàng khuất sau dãy phố rồi lắc đầu một cái thật mạnh để xua tan cảm giác ngẩn ngơ này đi. Không! Nhất định không! Anh chưa muốn yêu ai lúc này cả.



BA

Nàng lại xuất hiện. Khi đó, anh đang ngồi uống cà phê trong một quán nhỏ gần trường. Nàng tới, ồn ào như trái tim anh vậy. Quả là có thế thật, anh đang nghĩ đến nàng, đến đôi môi hình trái tim, đến hơi thở rất gần và những ngón tay thuôn dài, mềm mại và mát rượi của nàng áp lên má anh. Nàng đến đúng lúc ấy thử hỏi xem trái tim nào chịu nổi? Nàng nhìn thấy anh và ngạc nhiên:

- Ôi, anh!

Anh cũng cười cười:

- Em!

Nàng không ngồi xuống chiếc ghế anh kéo ra. Nàng đứng:

- Gần trường quá nên em dù muốn ngồi với anh lắm cũng không dám ngồi đâu. Anh biết không, tụi bạn em í, hôm qua tin sái cổ rằng anh đang cưa em đấy! Ke ke, đứa nào đứa nấy đều rất tự tin rằng em sắp đổ đến nơi rồi. Buồn cười anh nhỉ?

Anh cười gượng. Tự nhiên thấy khó chịu gì đâu. Nàng chạm nhẹ tay nàng vào tay anh:

- Thôi, em phải đi đây! Hẹn gặp anh ở chỗ khác kín đáo hơn nhé!

Nàng nói xong rồi đi ngay. Đi không ngoái lại. Chỉ còn mình anh ngẩn ngơ. Chết thật, không lẽ anh đã yêu nàng? Những ngón tay của nàng khi chạm vào bàn tay của anh, đến tận lúc nàng đã đi rất lâu rồi, bàn tay của anh vẫn còn nguyên cảm giác. Quán tự nhiên lại bật bài Kiss Me của Sixpence None The Richer. Khỉ thật, giọng của nàng đang hát. Hay vì anh đã yêu nàng nên nghe ai hát cũng nghĩ là nàng hát?

BỐN

...Oh, kiss me beneath the milky twilight

Lead me out on the moonlit floor

Lift up your open hand

Strike up the band and make the fireflies dance

Silver moon's sparkling

So kiss me...

Nàng lướt từng ngón tay trên phím đàn Piano và say sưa hát. Anh ngây ngất nhìn nàng. Hôm nay, nàng mời anh tới quán cà phê này bởi hôm nay nàng biểu diễn tại đây. Anh không kiềm chế được việc giơ máy ảnh lên và chụp nàng. Nhìn nàng mong manh và tuyệt vời bên chiếc đàn piano trắng. Nàng thả từng phím đàn cuối để tiếng đàn rơi thật nhẹ rồi quay lại nhìn anh.

Ánh nhìn của nàng khiến anh phải ngẩn ngơ. Đôi mắt nàng lấp lánh phản chiếu những ngọn nến trong quán. Anh nháy máy liên tục. Và trong khi chờ nàng vào trong thay đồ, anh đổ những tấm ảnh từ thẻ nhớ của máy ảnh sang máy tính. Những tấm ảnh mộc. Chưa bao giờ anh thấy được những bức ảnh nào đẹp hơn thế. Không cần một chút photoshop nào hết. Phải thật yêu một ai đấy người ta mới có thể chụp được những tấm ảnh đẹp thế này. Nàng bước tới khi anh vừa tải những bức ảnh đó lên facebook của mình cùng dòng chú thích: "Thiên thần của tôi." Anh thì thầm với nàng:

- Anh sẽ cùng em trả tiền mời đám bạn em đi ăn đồ Nga nhé!

Nàng sững người và lúng túng:

- Vậy là sao hả anh?

Anh cầm lấy bàn tay của nàng áp lên má của mình thay câu trả lời.



BỐN ½

Lũ bạn nhao nhao vây quanh nàng:

- Sao? Sao? Đi ăn đồ Nga nhân dịp gì vậy?

Nàng nháy mắt tinh nghịch:

- Nhân dịp tao giới thiệu bạn trai mới của mình!

Lũ bạn ồ à lên ầm ĩ:

- Ai vậy? Ai vậy? Đừng nói là anh Hoàng hot boy trường mình nhé! Ông ấy thì mày đừng có mơ. Mày mà cưa được ông ý thì bọn tao trả tiền bữa ăn đó luôn í!

Nàng cười:

- Tao không muốn chúng mày tốn tiền đâu nhưng nếu chúng mày muốn trả tiền thì tao đồng ý!

Vừa lúc, anh đang tới từ đằng xa. Nàng quay lại nháy mắt với cả lũ và nói nhỏ:

- Nhớ nhé! Tối nay đi ăn đồ Nga!

Rồi nàng chạy ào ra phía anh....

Hà Nội, tháng 11/2011

Đi qua những ngày mưa

Nhưng cô ấy không đi, cứ đứng bất động như thế. Cô ấy khóc. Nghẹn ngào, nức nở.

***

Đi qua những ngày mưa.

Ngỡ khung trời lấm lem màu kỷ niệm

Có ai còn nhớ được điều gì

Lúc buồn tàn, hương sắc hóa thinh không

Ta gửi yêu thương cho em.

Dẫu muộn phiền cũng chỉ là hoài vọng không tên.

Trôi qua kẽ tay vụt mất...

Thành phố nhỏ ủ mình bên cạnh biển, quanh năm rì rào những nỗi buồn không của riêng ai. Ngày trước, thành phố còn trẻ dại, những đứa con sinh ra, lớn lên rồi bỏ đi biền biệt không về. Những người chuyển đến đa phần là sung túc giàu có, muốn tìm một khoảnh khắc an bình. Họ xây dọc bờ biển một loạt biệt thự màu trắng giống nhau. Thành phố đón những cư dân mới, những người sống biệt lập trong thế giới của mình. Thành phố vẫn trẻ nhưng hắt hiu, quạnh quẽ.



Đã một tháng nay, căn nhà số hai mươi bảy sáng đèn liên tục. Dạo trước, căn nhà chỉ rộn rã tiếng người vào mùa hè. Chủ nhân của căn biệt thự là một gia đình có ba người, cô con gái xinh xắn, nụ cười khanh khách, giòn tan. Những mùa hè vàng rực rỡ, cả ba người thường khoác tay nhau đi dạo trên bãi biển. Họ nói cười, đùa nghịch. Những âm thanh trong trẻo giòn tan hơn cả sóng.

Cô con gái đấy chính là tôi. Và cái thế giới còn ấm hơn cả nắng đấy đã không còn lại gì. Tôi như một người mất phương hướng đang trốn chạy nhưng lại không thể hình dung rõ mình đang trốn chạy ai hay cái gì. Khi quyết định ra đi, nơi đầu tiên và duy nhất mà tôi kịp nghĩ đến chính là nơi này, một nơi không ai biết đến mình và cũng không ai bận tâm đến mình.

Khi bỏ đi với một trái tim nặng trĩu, tôi đã sợ hãi đến không dám ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ biết cắm cúi bước đi thật vội vã. Tôi sợ chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt anh, nụ cười của anh, bản thân sẽ lại mất hết lý trí mà buông xuôi mọi chuyện. Điều đáng thương nhất có lẽ là khi bạn vô tình yêu ai đó nhưng cùng lúc lại biết chắc rằng ngắm nhìn người đó là tất cả những gì bạn có thể làm được vì người ta sẽ không bao giờ thuộc về mình.

***

Cô ấy thật sự cô đơn. Giống như tôi. Những buổi chiều tà, khi đứng nhìn mặt trời buồn bã trốn mình ở đường chân trời, tôi lại nhìn thấy cô ấy đi ra từ ngôi biệt thự bên cạnh, lầm lũi tiến đến mỏm đá chênh chếch, hờ hững ra biển rồi ngồi ở đó thật lâu. Đã một tháng nay, ngày nào cô ấy cũng xuất hiện đều đặn như thế một mình. Cô ấy không cười, cũng không khóc, không hát, cũng không độc thoại... Sự yên lặng đều đặn ấy thôi thúc tôi bước ra khỏi nhà, và tiến đến gần cô ấy.

Hôm ấy, mưa phùn trên biển. Lúc nhìn thấy cô ấy ngồi bất động dưới mưa như thế, tôi đã không làm chủ được mình. Tôi mở cửa, tiến về phía mỏm đá với cây dù trong tay.

- Em ướt hết rồi!

Đến khi có thể nhìn thẳng vào mắt cô ấy, thấy cô ấy mỉm cười thật hiền từ nói lời cảm ơn nhẹ như gió thoảng, tôi mới hoàn toàn tin rằng, con người ai cũng nên tin vào số phận đã an bài một ai đó hay một điều gì đó bất ngờ cho riêng mình.

Tôi cứ đứng bất động như thế trong lúc che mưa cho cô ấy.

- Anh cũng sống ở gần đây à? – Cô ấy hỏi.

- Anh sống ở gần nhà em.

- Sao anh biết em sống ở đâu?

- Từ cửa sổ nhà anh, chiều nào cũng thấy em đi ra đây.

- Vậy chiều nào anh cũng ra cửa sổ à?

- Trước đây thì thỉnh thoảng nhưng dạo gần đây thì hằng ngày.

- À, vâng.

Chúng tôi lại im lặng. Chỉ có tiếng sóng biển rì rầm đáp lại. Trời vẫn tiếp tục mưa lâm râm không ngớt khiến bầu trời nhanh chóng chuyển sang màu sám sịt. Rồi cô ấy chống tay đứng lên.

- Em về nhà đây. – Cô ấy nói.

- Để anh đưa em về.

- Cảm ơn anh.

Cô ấy loạng choạng khi bước xuống khỏi mỏm đá, những ngón tay gầy gầy khẽ bám lấy bờ vai tôi bối rối. Chúng tôi bước đi cạnh nhau về hướng những căn biệt thự đã bắt đầu sáng đèn, cứ tiếp tục lặng lẽ như thế cho đến khi cô ấy dừng trước cửa nhà.

- Em đến rồi. Cảm ơn anh nhiều!

- Em nhớ uống một cốc nước ấm rồi chui vào chăn một lúc nhé!

- Vâng.

Tôi đợi cô ấy quay đi rồi mới cất bước về nhà mình. Nhưng cô ấy không đi, cứ đứng bất động như thế. Cô ấy khóc. Nghẹn ngào, nức nở.





Tôi, trong phút chốc, bỗng giống như một cậu con trai trẻ dại, hoàn toàn lúng túng và nhói lòng khi nhìn thấy bờ vai mảnh mai trước mặt run lên. Tôi buông rơi cây dù, tiến đến gần, ngượng ngùng đưa tay lên vỗ vỗ vai cô ấy.

- Em có muốn uống trà không? Anh pha cho em một cốc nhé!

Cô ấy vẫn không trả lời, chỉ khóc, khiến tôi càng bối rối. Tôi không biết nói gì hơn, tiếp tục vỗ vỗ vai cô ấy an ủi.

Bầu trời lóe lên một tia chớp. Cô ấy cúi xuống nhặt cây dù lên đưa cho tôi, lau nước mắt và mỉm cười.

- Xin lỗi anh, em đã làm anh khó xử.

- Không sao. Em có thấy dễ chịu hơn chút nào không?

Cô ấy lại cười. Buồn bã đến độ tôi đã không còn nhớ nổi tại sao mình lại sống ở đây một mình, tại sao mình cô đơn đến vậy.

- Hôm khác em mời anh uống trà nhé! Hôm nay em không được tốt cho lắm.

Rồi cô ấy quay đi. Hao gầy.

- Em nhớ ăn gì đi nhé! – Tôi nói với theo.

Cô ấy dừng lại. Những ngón chân trần bấu nhẹ vào cát. Bờ vai lại rung lên nhè nhẹ. Tôi biết cô ấy lại khóc. Tôi bước lên một bước định ôm cô ấy vào lòng thì đột nhiên cô ấy quay lại.

- Em tên là Lê Na. Hẹn gặp lại anh!

***

Khi bạn không còn nhớ được gì thì cuộc sống lại sắp đặt cho bạn hết điều ngọt ngào này đến điều ngọt ngào khác. Sự ân cần của K, sự quan tâm của K, những lời nói dịu dàng của anh khiến tôi nhớ Adrien đến điên dại. Tôi biết K có những nỗi niềm của riêng mình nên một người như anh mới sống đơn độc trong một thành phố không ai biết tên cùng những buổi chiều tà ngắm hoàng hôn từ khung cửa sổ tầng thượng. Nhưng ở bên tôi, K luôn sẵn sàng gánh vác một phần nỗi buồn của tôi và chia sẻ với tôi mọi chuyện.

K là một luật sư thành đạt, con trai duy nhất trong một gia đình danh giá. Anh hầu như không thiếu gì trong cuộc sống của mình cho đến ngày anh hay tin mình mắc bệnh hiểm nghèo. Anh buông tay trước mọi thứ và dọn về sống một mình trong căn biệt thự bên cạnh nhà tôi. K chưa từng yêu ai say đắm bao giờ. Anh kể cuộc sống đầy đủ và một sự nghiệp rực rỡ khiến xung quanh anh lúc nào cũng có biết bao cô gái xinh đẹp sẵn sàng đợi chờ. Anh đi chơi với họ, ái ân với họ, đùa giỡn với họ nhưng chưa bao giờ muốn thật lòng với ai. Mối quan hệ nào đi qua rồi cũng trở nên vô vị và nhạt nhẽo. Tình yêu là thứ mà từ rất rất lâu rồi anh không còn nhớ nữa.

K đưa tôi ra đảo bằng ca nô. Anh tự tay gói sushi cho cả hai đứa. K neo thuyền khéo léo như một ngư dân thành thục. Đi bên cạnh anh, tôi có cảm giác an tâm đến kỳ lạ. Nước biển trong vắt và mát lạnh. K đưa tôi ra bãi xa, chỉ cho tôi xem những con cá nhiều màu hồn nhiên bơi lội. Rồi K đưa tôi lên đồi, từ trên cao ngắm nhìn thành phố về đêm lung linh rực rỡ. Trong tất cả những lần anh đưa tôi đi chơi như thế, K chưa bao giờ than vãn về bản thân mình, anh xem nó nhẹ nhàng như một cuộc chơi. Anh chấp nhận nó như một điều hiển nhiên, vốn dĩ nó phải thế.

Có một hôm trời lại mưa lâm râm trên biển, tôi ngồi rất gần K ở mỏm đá lần đầu tiên anh xuất hiện và che dù cho tôi. Tôi kể cho K nghe về Adrien. K im lặng thật lâu rồi nói: "Em thật là khờ dại."

K tựa vào vai tôi.

Biển chênh chao và thênh thang trước mặt. Ai cũng muốn cuộc đời thật đơn giản, lúc buồn đau có thể gói ghém thành lời, đem nhét vào một cái hộp và quăng xa ra biển. Vì lòng biển bao la quá nên lúc nào cũng có đủ bao dung mà cuốn trôi hết thảy đi xa. Sau một đợt sóng là hân hoan trở lại, sau một ngày mưa là lại háo hức rạng ngời.



K vẫn dựa vào vai tôi.

- Anh có mệt không? Hay anh về nhà nghỉ nhé!

K vẫn không nói gì, hai mắt nhắm chặt bất động. Anh khiến tôi bắt đầu lo lắng, nắm lấy tay anh lắc mạnh

- K ơi, anh làm sao thế? – Giọng tôi đã bắt đầu nghẹn ngào.

Đến lúc này anh mới từ từ mở mắt ra. Tôi thở phào thành tiếng.

- Anh không sao, ngốc quá! – Anh bóp nhẹ tay tôi rồi ngồi thẳng dậy, mắt nhìn xa xăm ra biển. – Nhưng anh chỉ mong khi phải ngủ luôn có thể tựa vào vai em thanh thản như thế này, sẽ không phải cảm thấy đau đớn hay mất mát gì cả, hoàn toàn không phải sợ hãi và luyến tiếc điều gì.

Tôi ôm chặt lấy K, nước mắt rơi trên vai anh. Tôi không thích, không thích một chút nào cảm giác nắm chặt tay ai đó trong tay mình mà trong lòng thì biết rõ mình sẽ mất đi người ta bất cứ lúc nào. K xoa đầu tôi như vỗ về một đứa trẻ:

- Em quay về nhà đi. Phải gặp lại Adrien, và phải biết yêu quý thế giới của em chứ! Cho dù một buổi sáng nào đó tỉnh dậy, em có thể không còn nhớ được rõ điều gì nhưng tình yêu mà cả em, cả Adrien đã và sẽ trải qua cùng nhau mới là điều quan trọng nhất.

Tôi vẫn ôm chặt lấy K. Không phải ai cũng may mắn có được cảm giác như tôi lúc này. Nghĩa là ngồi đối diện với một người mà cảm thấy như được ngồi trước biển, thấy người đó có đủ bao dung và rộng lượng mà ôm ấp hết nỗi buồn của chính mình. Sau một cái nắm tay là trong lòng có thể nhẹ bẫng thương yêu.

Ngày hôm sau, K đã không còn ở thành phố nữa. Anh để một bó hướng dương rực rỡ trước cửa nhà tôi rồi biến mất. Tôi đi tìm anh khắp những nơi mà chúng tôi đã đi qua nhưng không thấy bất kỳ dấu vết nào. Căn nhà không còn sáng đèn và tiếng piano quen thuộc vọng ra từ tầng hai. K đã đi rồi.

Tôi thất thểu quay về, bần thần nhìn ra biển. Vùng trời trước mặt thật trơ trọi và hoang vắng. Đột nhiên chuông cửa reo. Tôi thấy trong lòng rạng rỡ. Hay là K đã quay về, đúng rồi, anh đã quay về, anh chỉ đi đâu đó để mua thứ gì mà thôi. Tôi chạy như bay ra cửa.

Cánh cổng trắng mở ra. Đằng sau nó là Adrien cao lớn.

- Lê Na. Anh đã nhớ em biết bao!

Đi qua những ngày mưa để biết bầu trời còn có những ngày thật đẹp.

Cơn say

Từ Oanh đi đã 2 mùa thay lá. Gốc sấu già trơ cái quán nghèo trần trụi. Mẹ nàng, khuôn mặt góc cạnh đã nhăn nheo đi nhiều. 2 đuôi con mắt kẻ chỉ oằn xuống sắp chạm đến đôi gò má tù tù cao nghểu. Mẹ vẫn bán hàng dưới gốc sấu cũ kỹ như cái đời không bao giờ đổi khác.

***



Thúng bánh mì thấp thoáng xanh màu rêu hoài niệm, chông chênh trên ngọn chiếc ghế đẩu ba chân nọ 1 chân kia. Cạnh nó, ngay đây, cái bàn gỗ thông mộc mạc hình như chật chội lắm. Đĩa patê quánh sền sệt, đĩa thịt nửa bì nửa mỡ, bát dưa chuột vàng khe khé, lọ tương ớt trên dưới 2 màu rõ rệt dựa nghiêng nghiêng tình tứ bên bờ vai âu nước dưới loang lổ mấy màu. Cảnh vẫn vậy và Oanh ơi, người vẫn vậy.

Khách khứa vắng teo, chỉ nghe những câu chua ngoa tục tĩu kết thành tràng, lúc dài lúc ngắn của bà chủ cô đơn. Và lúc ấy có 1 người ngồi ngay ngắn trong căn quán nhỏ tha thẩn buồn, tha thẩn rưng rưng bên chiếc bàn dồn ứ patê thiu với chả ôi ...để nhớ!

Từ Oanh đi đã 719 ngày. Chẳng đâu trên thế gian này cái ngày 24 tháng 3 lại đáng nhớ và được nhớ dai dẳng đến thế.

Sáng mùa xuân vời vợi buồn... Hùng nắn nót đưa chiếc bành nhiều mùi vị lạ lùng kia lên miệng. Phải nắn nót chứ, nắn nót như ngày Oanh còn nơi đây, Oanh ơi...

Chưa từng có ai để ý rồi mà còn nhớ nhiều, còn tha thiết nghĩ về nàng như anh nhạc sĩ nghèo và hiền đến kỳ quặc ấy. Kệ chứ! Trái tim lãng mạn của Hùng vẫn hằn sâu hình bóng nàng. Có lần bạn chàng bảo khuôn mặt Oanh toàn những đường "kỷ hà".

Đường kỷ hà là gì Hùng không hiểu, mà cũng chẳng cần hiểu. Hùng chỉ thấy mặt nàng có nét gì sang lắm. Đôi khi mơ mộng, Hùng ước được sinh vào 1 thời ly loạn để gây nghiệp lớn và gây xong rồi thì mang nàng về cung vàng điện ngọc nhà mình. Khi ấy người ta sẽ biết khuôn mặt nàng sang ở đâu.

Từ Oanh đi... Nàng công chúa đã xa xôi. Vị bánh ngày xưa... Nhạc sĩ nghiến răng, nuốt cơn trào ngược trong cuống họng với tất cả niềm kiêu hãnh cùng sự kính trọng vô bờ. Chàng thủng thẳng gói chiếc bánh vào mảnh báo nhàu, móc túi trả tiền mẫu hậu và không quên lắc đầu trước món tiền thừa. Đi được mươi bước chân, Hùng quăng nó vào lề đường, len lén bỏ đi không ngoái lại.

Chàng nhạc sĩ ôm đàn ra bờ sông hiu hiu gió, nách đeo túi vải căng phồng mấy cái chai. Thở than quãng độ lưng lưng đôi lít rượu thì thấm mệt. Bắt dáng chân hình chữ ngũ, xếp đàn sang bên chàng mân mê cái chai bật khóc: "sao cõi đời lại cô đơn đến thế ? Sao lúc này chẳng có ai bên ta?".

Hùng khóc nức nở. Khóc mãi mà chẳng vợi được chút xót xa nào. Trời ôi! Chàng cần có sự hiện hữu nào đó động đậy quanh mình, hít thở cạnh mình để cõi đời không tĩnh lặng quá. Chàng khóc mãi như cô Tấm đáng thương bên sàng thóc trộn gạo ngày xưa. Và rồi phép mầu nhiệm...

Bụt hiện ra bên cạnh chàng dưới lốt 1 cô gái mờ mờ ảo ảo. Chàng định thần, muốn nhìn cho kỹ nhưng sao cô Bụt cứ đung đưa theo gió thế này. Hùng bật cười khúc khích: "Ai mà lả lướt thế nhỉ?". Cô Bụt cũng cười. Cô đung đưa mạnh hơn, tay cô vươn ra muốn nắm lấy cái chai. Kẻ trần tục giấu biến nó sau lưng rồi buông xõng: "Của người ta!".

Lặng đi giây lát. Cô Bụt lại cười. Hùng cũng cười, hiền hòa ngô nghê như con nghé ọ. Chắc thấy Chàng ngồ ngộ nên cô Bụt cứ cười mãi không thôi. Cô nghiêng ngả, chòng chành như thuyền say sóng làm Hùng thấy chóng mặt.

Chóng mặt rồi thì buồn nôn.. Hùng dằn bụng, gồng mình lên chống đỡ. Cổ họng cứ sít dần, sít dần. Đầu óc quay cuồng. Bên kia cái cô Bụt tai quái vẫn đung đưa mà hình như cô ta bắt đầu xoay tròn thì phải. Xoay tròn, Xoay tròn. "Hực...ọe". Hùng nôn tuồn tuột như vỡ bờ. Ruột gan quặn thắt. Mắt mũi hoa lên, nước chảy ròng ròng. Gập người sát đất mà bụng vẫn xoắn chặt. Hùng đâm cáu. Mà thằng say nào cáu tiết lên cũng đáng sợ cả. Hùng lao bổ vào.

Trước mắt chàng lúc ấy là kẻ tử thù, là con thú dữ muốn ăn thịt chàng, là mâm xôi gấc trêu ngươi kẻ đói lòng chứ chả có cô gái nào hết. Dùng hết sức bình sinh, cá nhân chàng lúc ấy tin chắc mình có thể xô đổ dãy Trường Sơn, bắt gọn con chim cắt; nghĩa là mạnh và nhanh kinh khủng. "Bụp". Hùng bật ngửa. Đầu đau tê tái.

Cô bụt vẫn ngông nghênh đứng đó. "Hình như cô ta vừa đá vào giữa trán mình". Hùng hơi là lạ: "Sao cô ả mạnh thế nhỉ?". Chàng giận dữ hơn. Lần này không cười nữa; Hùng bình tĩnh nhắm cho kỹ. Cô ả cách khoảng 2 sải tay, nhơn nhơn phát ghét. Xem chừng cô Bụt chẳng coi Chàng ra gì. "Đồ đểu!". Vù.

Hùng đột ngột tấn công. Cái chớp mắt cuối cùng Chàng tin chắc con nữ quái phải trúng đòn. Huỵch. Nhạc sĩ lại bật ngửa ra sau, lịm người trong 5 phút. Lần này thì trán chàng chảy máu. Quệt tay lên xót quá, Chàng gầm vang như hổ đói, cay cú vùng dậy, lao vào kẻ địch với tất cả cơn cuồng nộ. Huỵch.

Con yêu tinh lại đá vào vầng trán đau thương. Những nếp nhăn chứa đầy suy tư về ái tình toác ra, ri rỉ dòng máu hồng tươi trẻ. Hùng tự nhủ: "Quá đủ rồi! Mình không thể nương tay với nó nữa. Quân côn đồ độc ác!". Quờ tay tìm chai rượu dở. Chàng ngửa cổ nốc 1 hơi cạn ráo. Men nồng làm Hùng tỉnh táo hơn.

Chàng ngó đối thủ trong 45 giây rồi mỉm cười nhào vào định mệnh.

***

Báo Tin tức hàng ngày, 25 tháng 3....

Sáng nay, một thanh niên chưa rõ tung tích được tìm thấy dưới gốc cây Liễu ven bờ sông Nhuệ trong tình trạng đầu vỡ toang và lượng cồn trong máu đủ để làm say 4 người đàn ông cùng lứa. Theo kết luận sơ bộ, đây có thể là vụ tự tử thương tâm. Nạn nhân đã tự đập đầu nhiều lần vào gốc cây liễu ...