Tải phim sex phá trinh miễn phí cho điện thoại,xem phim sex online, xem ảnh sex, đọc truyện sex, truyện tranh sex
Thứ Ba, 28 tháng 5, 2013
Người vợ thay thế - Chương 02
Chương 2: Cưới thay
Long Ngạo Phỉ đang ở hội trường của hôn lễ vội vàng đón tiếp bạn bè cùng đồng nghiệp trong giới kinh doanh thì đột nhiên trợ lý đi tới, đưa cho anh một lá thư, anh nghi hoặc mở nó ra xem: “Phỉ, em xin lỗi. Hãy tha thứ cho em vì đã ra đi không lời từ biệt, em đã yêu thương người khác rồi, khi anh nhận được lá thư này thì em đã cùng với anh ấy lên máy bay ra nước ngoài sinh sống. Gặp lại anh sau.” Phía dưới còn ghi thêm mấy chữ “Người con gái từng yêu anh, Tư Giai.”
Trong nháy mắt mà sắc mặt của Long Ngạo Phỉ bỗng trở nên xanh mét, hai tay siết chặt lại thành nắm đấm làm cho nữ thư ký đứng ở bên cạnh run rẩy, sợ hãi. Long Ngạo Phỉ vẫn không nói gì, xoay người lại đi về hướng phòng trang điểm của cô dâu.
Bính… Cửa phòng bị đá văng ra, Long Ngạo Phỉ phẫn nộ, trên mặt nổi đầy gân xanh “Các người không có giúp cô dâu trang điểm sao?”
“Không có, mới vừa rồi cô dâu nói có việc phải ra ngoài một lát, muốn chúng tôi chờ cô ấy, nhưng chúng tôi chờ nãy giờ vẫn không thấy cô ấy quay lại, chúng tôi cứ nghĩ cô ấy đang ở cùng với Tổng giám đốc.” Một cô gái trong phòng trang điểm nhỏ giọng, lễ phép nói. Cô bị gương mặt tức giận đến vặn vẹo của Long Ngạo Phỉ hù cho sợ hãi.
Cùng lúc đó điện thoại của Đới Tư Dĩnh cũng reo lên, cô vội vàng mở điện thoại di động ra thì thấy mình có một tin nhắn: “Tư Dĩnh, tha thứ cho chị gái vì đã ra đi không từ giã, chị hai đã yêu thương người khác và hiện tại chị đang cùng anh ấy ra nước ngoài sinh sống, em hãy tự mình bảo trọng. Chị gái, Tư Giai.”
Đới Tư Dĩnh ngây dại, chị hai đang đùa cái gì vậy? Nhất định là chị hai đang nói giỡn, nhất định là nói giỡn thôi. Cô lập tức gọi lại số điện thoại đó thì chỉ nghe đầu dây bên kia là giọng nói của tổng đài viên: “Số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin…..” Hôm nay vốn dĩ muốn đi xem chị hai kết hôn, đây là một ngày hạnh phúc và tràn đầy tiếng vui đùa nhưng sao lại không thể nở nụ cười vui vẻ.
Vội vàng chạy về hướng phòng trang điểm của cô dâu, đột nhiên đụng vào một người, Đới Tư Dĩnh vừa muốn mở miệng nhưng còn chưa kịp nói.
“Trời ơi, Tổng giám đốc phu nhân, cuối cùng cũng tìm được cô rồi, mau đi theo tôi. Tổng giám đốc đang ở phòng nghỉ, có vẻ rất tức giận.” Cô gái trẻ tuổi kia nhìn thấy Đới Tư Dĩnh thì vô cùng kích động, vội vàng lôi kéo cô bước đi.
Ở trong phòng nghỉ, Long Ngạo Phỉ cực kỳ phẫn nộ, đem tất cả những thứ đặt ở trên bàn hất tung xuống đất, xoay chiếc ghế hết ngã sang trái rồi lại ngã sang phải nhưng cũng không thể nào dập tắt đi lửa giận trong lòng “Đới Tư Giai, tôi đối với em không tốt sao, hai năm qua tôi toàn tâm toàn ý yêu em. Vì yêu em, tôi không hề liếc mắt nhìn bất cứ người phụ nữ nào khác. Chẳng lẽ, đây là tình yêu mà em dành cho tôi sao?” Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên anh thật lòng yêu thương một người, hoàn toàn không nghĩ đến sẽ có kết quả như vậy. Phụ nữ, quả nhiên không đáng được đối xử tốt.
“Tổng giám đốc, tìm được phu nhân rồi.” Nữ thư ký lôi kéo Đới Tư Dĩnh hấp tấp tiến vào.
“Tư Giai, em đang đùa kiểu gì vậy? Em có biết…….” Long Ngạo Phỉ vừa nhìn thấy Tư Dĩnh bị nữ thư ký kéo vào tới, giọng nói tràn đầy tức giận.
“Xin lỗi anh, em là Tư Dĩnh. Em cũng muốn biết chuyện gì đã xảy ra với chị hai?” Đới Tư Dĩnh ngắt lời anh, mở miệng giải thích.
“Cái gì? Cô không phải phu nhân mà là em gái của phu nhân sao? Chuyện vừa rồi… Thành thật xin lỗi.” Nữ thư ký như bị sét đánh ngang tai, sau đó hướng về phía Tư Dĩnh giải thích.
“Cô không biết chị hai của cô bỏ trốn hay sao? Cô ấy dám bỏ trốn cùng người đàn ông khác ngay tại ngày kết hôn, cô ấy cố ý làm cho tôi khó xử sao? Không, tôi nhất định không bỏ qua cho cô ấy.” Ánh mắt nguy hiểm của Long Ngạo Phỉ híp lại, anh bước tới gần Đới Tư Dĩnh.
“Em…em…em thật sự không biết.” Đới Tư Dĩnh sợ hãi lui về phía sau, vì run rẩy nên giọng nói có chút lắp bắp.
“Tổng giám đốc,bây giờ không phải là lúc truy cứu chuyện này, anh mau nghĩ cách xem phải giải thích với mọi người và giới truyền thông như thế nào, nếu không chắc chắn sáng mai đây sẽ tiêu đề trang bìa của tất cả các tạp chí. Lúc đó, mặt mũi của Tổng giám đốc biết để ở đâu, đi bất cứ nơi nào của Tập đoàn Long thị cũng sẽ bị người ta chê cười.” Nữ thư ký đứng ở bên cạnh, vẻ mặt lo lắng nhắc nhở.
Sắc mặt Long Ngạo Phỉ càng ngày càng trở nên khó coi, hung hăng trừng mắt nhìn Đới Tư Dĩnh, nhìn thấy khuôn mặt giống nhau như hai giọt nước của họ, càng làm cho lửa giận trong lòng anh bốc cháy ngùn ngụt.
Đới Tư Dĩnh nhìn thấy anh như vậy thì cảm thấy rất đau lòng, chị hai quả thật hơi quá đáng, bây giờ biết phải làm sao đây? Sự thật có phải nghiêm trọng như lời nữ thư ký đã nói hay không? Cô phải làm gì để giúp anh? Chị hai, tại sao chị lại không biết quý trọng anh ấy, anh ấy yêu chị như vậy, còn em chỉ biết chôn kín tình yêu của mình đối với anh ấy ở tận sâu dưới đáy lòng. Không, em không thể để cho anh ấy trở thành trò cười, em muốn gả cho anh ấy, thay chị gả cho anh ấy, thay chị yêu thương anh ấy, cho dù anh ấy không yêu em, mà người anh ấy yêu chính là chị, nhưng em cam lòng, cam lòng làm thế thân của chị.
“Hôn lễ vẫn diễn ra, em thay chị ấy gả cho anh. Em cùng chị là chị em song sinh giống nhau như đúc, chắc chắn sẽ không ai nhận ra.” Đới Tư Dĩnh hạ quyết tâm, sau đó mới mở miệng.
“Được!” Long Ngạo Phỉ nhìn Đới Tư Dĩnh, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười tà ác “Đới Tư Giai, đừng trách tôi, chính em đã làm sai trước khiến cho em gái em đến đây thay em chuộc tội.”
Đới Tư Dĩnh nhìn thấy anh đột nhiên trở nên tà ác, lãnh khốc thì trong lòng có chút run rẩy, nhưng cô đã cam lòng gả cho anh, cho dù có vì anh mà phải xuống địa ngục, cô cũng cam lòng.
“Nếu đã quyết định rồi thì Đới tiểu thư mau cùng tôi đến phòng trang điểm để sửa soạn, nếu không sẽ trễ mất.” Nữ thư ký lôi kéo Đới Tư Dĩnh đi về hướng phòng trang điểm.
Nhìn thấy bóng dáng kia dần dần biến mất, Long Ngạo Phỉ lộ ra một nụ cười tàn nhẫn “Đới Tư Giai, em chờ xem tôi sẽ làm thế nào để trả thù em, những việc mà em đã gây ra cho tôi hôm nay, bằng mọi cách tôi sẽ khiến em phải trả giá, ít nhất em cũng đã bồi thường em gái của mình cho tôi, tôi sẽ ‘chăm sóc‘ cô ấy thật tốt. Đây là kết quả mà em mong muốn phải không?”
—-
Hôn lễ
Mặc vào chiếc áo cưới mà Long Ngạo Phỉ đã đặt may từ Pháp cho chị hai, Đới Tư Dĩnh nhìn thấy chính mình ở trong gương, hoàn mỹ không tỳ vết, khuôn mặt trái xoan, mắt hai mí, hai hàng mi đen cong vút, mũi cao và một đôi môi mọng đỏ, mỗi một đường nét như được điêu khắc vô cùng tinh xảo, bây giờ lại được trang điểm bởi những gia hàng đầu làm cho cô trông giống như búp bê Barbie xinh đẹp mê người.
“Woa! Đẹp quá! Đây là cô dâu xinh đẹp nhất mà tôi từng gặp.” Một cô gái trong nhóm trang điểm thốt lời ca ngợi.
Đới Tư Dĩnh chỉ thản nhiên cười, không ai biết được từ sâu thẳm trong đáy lòng cô đang đau đớn, đang bi ai. Cô hi vọng đây là hôn lễ của chính mình, hi vọng chiếc áo cưới này là vì chính mình mà thiết kế ra, nhưng sự thật vẫn là sự thật, từ đầu đến cuối cô cũng chỉ là thay chị hai gả cho người mà chính cô yêu thương nhất, đây là chuyện bi ai biết bao nhiêu.
Long Ngạo Phỉ đi đến cửa phòng trang điểm, nhìn Đới Tư Dĩnh với ánh mắt không có một tia ấm áp hay kinh ngạc, chỉ thấy trong đôi mắt đen sâu thẳm kia là lãnh khốc cùng vô tình. Đới Tư Dĩnh lấy tay khoác vào cánh tay anh, cố gắng thể hiện ra vẻ mình đang vô cùng hạnh phúc cùng Long Ngạo Phỉ bước ra ngoài.
Ra đến hội trường của hôn lễ nhìn thấy mọi người vẫn vui vẻ chuyện trò như trước, nhưng không một ai biết cô dâu đã bị thay thế bằng người khác, đột nhiên bản nhạc kinh điển dành cho hôn lễ vang lên làm cho tất cả mọi người đều im lặng, khi nhìn thấy cô dâu chú rễ khoác tay nhau đi tới trong mắt mọi người đều lộ ra tia kinh ngạc cùng hâm mộ, Đới Tư Dĩnh lúc này vô cùng xinh đẹp khi sánh vai bên Long Ngạo Phỉ anh tuấn, ai cũng thấy trong mắt của nam nữ ở đây có xen lẫn tia hâm mộ cùng ghen tỵ, nhưng lại không ai biết giờ phút này trong lòng cô tràn ngập thống khổ và bất đắc dĩ, trộm nhìn qua vẻ mặt của Long Ngạo Phỉ, anh đúng là đang cười nhưng nụ cười này không phải là niềm vui thật sự, đáy mắt anh vẫn cứ lạnh như băng.
Hôn lễ bắt đầu, mục sư ra hiệu cho mọi người im lặng, sau đó nói: “Đới Tư Giai, con có đồng ý làm vợ của anh Long Ngạo Phỉ hay không? Dựa theo giáo huấn của Thánh kinh, ở trước mặt của mọi người muốn cùng anh kết thành một thể, yêu thương anh, an ủi anh, tôn trọng anh, yêu thương anh như chính bản thân mình. Bất kể khi anh bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng con đều chung thủy ở bên anh cho đến khi rời khỏi thế giới này?”
Tất cả mọi người đều đang nhìn bọn họ, Long Ngạo Phỉ cũng gắt gao nhìn chằm chằm Đới Tư Dĩnh, cô có chút khó khăn khi mở miệng, cô muốn nói con đồng ý nhưng người mà mục sư hỏi chính là Đới Tư Giai, cô phải trả lời sao đây? Đột nhiên cảm thấy bàn tay bị Long Ngạo Phỉ nắm có chút đau, anh là đang nhắc nhở cô. Đới Tư Dĩnh cắn cắn môi, nhẹ giọng nói:
“Con đồng ý.”
“Long Ngạo Phỉ, con có đồng ý cưới cô Đới Tư Giai làm vợ, Dựa theo giáo huấn của Thánh kinh, ở trước mặt của mọi người muốn cùng cô kết thành một thể, yêu thương cô, an ủi cô, tôn trọng cô, yêu thương cô như chính bản thân mình. Bất kể khi cô bệnh tật hay khỏe mạnh, giàu có hay bần cùng con đều chung thủy ở bên cô cho đến khi rời khỏi thế giới này?” Mục sư nhìn Long Ngạo Phỉ, lặp lại câu hỏi.
“Con đồng ý.” Long Ngạo Phỉ trả lời thật rõ ràng. Đới Tư Dĩnh tận sâu đáy lòng cười khổ.
“Bây giờ hai con hãy trao đổi nhẫn làm tín vật kết hôn.” Lời nói của mục sư lại vang lên lần nữa.
MC chủ trì buổi lễ đem nhẫn đặt trên một cái khay có phủ chiếc khăn tay màu trắng, khi khay được đưa đến Long Ngạo Phỉ lấy chiếc nhẫn kim cương quý giá kéo tay Đới Tư Dĩnh ra, muốn đeo vào cho cô, Tư Dĩnh muốn rút tay trở về, đột nhiên cô gập ngón tay lại, cô không biết mình có nên đeo chiếc nhẫn vốn thuộc về chị hai hay không?
Long Ngạo Phỉ nhìn cô một cái, thế nào? Thấy hối hận rồi sao? Nhưng mà hiện tại cô không còn sự lựa chọn nào khác, kéo tay phải của cô qua, lập tức đem nhẫn lồng vào ngón áp út. Đới Tư Dĩnh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà tay có chút run rẩy, trong mắt người khác dường như cô quả thật quá mức vui mừng. Không còn biện pháp nào khác, Long Ngạo Phỉ đành phải nắm lấy tay cô để giúp cô lồng nhẫn cưới vào tay mình, sau đó nói: “Cô dâu của tôi đang rất hồi hộp.”
Cả hội trường vang lên một tràng cười vui vẻ.
“Bây giờ mời chú rể hôn môi cô dâu.” Mục sư lại tiếp tục nói.
Hôn môi? Đới Tư Dĩnh cúi đầu, nụ hôn của anh, cô không biết mình đã chờ đợi bao lâu rồi.
“Cô dâu mắc cỡ kìa, chú rễ mau hôn môi cô dâu đi, nếu không tôi thay cậu hôn à.” Ở phía dưới, có một giọng nói của đàn ông trêu chọc, sau đó là một loạt tiếng kêu: “Hôn đi, hôn đi, hôn đi.”
Long Ngạo Phỉ cười quyến rũ, lấy tay nâng mặt của Đới Tư Dĩnh lên, cúi đầu hôn lên môi cô. Đới Tư Dĩnh cứ như thế bị anh hôn, nhưng cô vẫn còn chưa kịp cảm nhận được độ ấm của môi anh thì đã thấy môi mình rất lạnh, cái cảm giác lạnh lẽo này làm cô không khỏi rùng mình.
Sau khi hôn cô cho có lệ, Long Ngạo Phỉ nhìn vào gương mặt phía trước mà trong lòng cười lạnh, ánh mắt tràn đầy hận ý.
Người vợ thay thế - Chương 01
Chương 1: Hôn nhầm
Đới Tư Dĩnh nhìn thấy hôn lễ xa hoa đang diễn ra trước mắt thì trong mắt lộ ra vẻ đau khổ, hôm nay là ngày chị gái cô sẽ kết hôn với người mà cô đã thầm yêu bấy lâu nay, Long Ngạo Phỉ. Ngày anh kết hôn cô không nghĩ sẽ xuất hiện trước mắt mọi người, không muốn người khác hiểu lầm mình là cô dâu, đơn giản vì cô và chị gái Đới Tư Giai là chị em sinh đôi, lớn lên giống nhau như đúc.
Từ xa đã nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đẹp trai, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc đang đón tiếp khách khứa, chỉ còn chờ chị gái trang điểm, thay quần áo nữa là sẽ bước ra, lòng của cô đau quá, cô hâm mộ chị mình, thậm chí còn có chút ghen tỵ với chị nữa, khóe miệng bất chợt nhếch lên nụ cười như mếu cùng bất đắc dĩ. Trong đầu lập tức nhớ đến việc xảy ra hai năm trước, lúc cô lần đầu tiên nhìn thấy Long Ngạo Phỉ.
’Reng…reng…reng…’ Tiếng chuông điện thoại vang lên, Đới Tư Dĩnh cầm lấy ống nghe điện thoại nói: “Alo, ai vậy?”
“Nha đầu chết tiệt này, ngay cả giọng nói của chị gái mà cũng không nhận ra sao? Nói em nghe chuyện này, không phải em rất muốn nhìn thấy anh rể tương lai sao? Hôm nay anh ấy sẽ đến nhà chúng ta, em tan sở thì tranh thủ về nhà sớm một chút, chị đi mua một ít thức ăn, nếu anh ấy đến thì em giúp chị tiếp đón nhé, hắc hắc hắc, có điều này chị nói cho em nghe, chị không có nói với anh ấy là chị có một người em gái song sinh, đến lúc đó nếu anh ấy nhìn thấy em thì thế nào cũng nhảy dựng lên cho mà xem.” Đới Tư Giai ở đầu dây điện thoại bên kia, giọng nói có chút nghịch ngợm.
“Em biết rồi, bây giờ em lập tức về ngay, để xem anh rể tương lai phong độ đến thế nào mà được chị mang về nhà giới thiệu.” Đới Tư Dĩnh nói xong liền cúp điện thoại, vội vàng thu xếp đồ đạc và nói với đồng nghiệp bên cạnh: “Tâm Di, trong nhà mình có việc cần mình giúp một tay, cho nên mình tan sở sớm một chút.”
“Tư Dĩnh, có chuyện gì mà gấp như vậy? Nhưng cậu cứ yên tâm về đi, có việc gì mình sẽ giúp cậu giải quyết.” Cô gái tên Tâm Di quay đầu lại cười nói.
“Bí mật. Mình đi trước nha.” Đới Tư Dĩnh ra vẻ thần bí, nói xong liền vội vàng bước ra ngoài.
Đới Tư Dĩnh vừa đi vừa nhớ lại lúc cô học đại học, cha mẹ đã qua đời vì tai nạn máy bay, chỉ để lại một ít tiền trợ cấp, nhưng cũng may là số tiền này cũng đủ dùng cho đến khi cô và chị hai tốt nghiệp đại học, vài năm qua cô cùng chị hai sống nương tựa lẫn nhau, cuộc sống coi như bình an vô sự. Hiện tại chị hai đã có bạn trai, cô phải giúp chị hai đón tiếp người đó thật tốt, nghĩ vậy nên bước chân của cô không khỏi trở nên gấp gáp.
Vào nhà, buông túi xách xuống cô nhanh chóng sửa sang lại phòng khách một chút, sau khi nhìn thấy tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa, cô liền chạy nhanh về phòng thay quần áo, cô chỉ tùy tiện chọn đại một bộ quần áo vì dù sao diễn viên chính của hôm nay là chị hai chứ không phải cô.
‘Ding Dong.’ Nghe tiếng chuông Đới Tư Dĩnh nhanh chóng chạy ra mở cửa, còn chưa kịp nhìn thấy rõ người tới là ai thì đã bị người ta ôm vào trong ngực, hôn lên môi. Cô mở to hai mắt mới nhìn thấy rõ người tới có một khuôn mặt rất đẹp trai và đôi mắt quyến rũ, mê hoặc lòng người, hai tròng mắt sâu thẳm lập tức hút hồn người khác từ cái nhìn đầu tiên, quả thật là sát thủ của phái đẹp.
“Nhắm mặt lại, chuyên tâm một chút chứ, không nhận ra anh sao?” Một giọng nam trầm vang lên bên tai Đới Tư Dĩnh, gần đến nỗi hơi thở của anh ta dường như cố ý thổi vào lỗ tai cô.
Đới Tư Dĩnh lập tức tỉnh táo trở lại, đẩy mạnh anh ta ra, đỏ mặt bỏ chạy về phòng. Anh ta… Anh ta chính là bạn trai của chị hai. Trời ạ, cô cư nhiên lại hôn bạn trai của chị hai, hương vị nam tính của anh vẫn còn lưu lại trên môi cô, mặt của Đới Tư Dĩnh càng ngày càng đỏ hơn, đây là nụ hôn đầu tiên của cô, nó cứ như vậy mà mất đi rồi.
Long Ngạo Phỉ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn thấy Đới Tư Dĩnh chạy về phòng, anh không khỏi cảm thấy buồn bực, tự hỏi hôm nay Tư Giai làm sao vậy? Tại sao lại ngây ngô khi nhìn thấy mình, lại còn bỏ chạy nữa, đây cũng đâu phải lần đầu tiên bọn họ hôn môi.
“Phỉ, anh đến rồi à?” Đới Tư Giai từ bên ngoài trở về thì nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đang đứng ngây ngốc trước cửa.
Tiếng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến, Long Ngạo Phỉ nhìn thấy khuôn mặt của cô gái vừa từ bên ngoài trở về thì không khỏi hoảng sợ hỏi: “Em là ai? Còn cô gái trong kia là ai?” Nói xong liền lấy tay chỉ chỉ vào phòng.
“Ha ha… Em mà anh cũng không nhận ra sao, đừng đứng trước cửa nữa, mau vào nhà ngồi đi, em sẽ giới thiệu hai người với nhau.” Đới Tư Giai nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của anh thì kéo anh vào ngồi trên ghế sô pha, biết anh chắc chắn đã nhìn thấy em gái Tư Dĩnh của mình.
“Tư Dĩnh, mau ra đây.” Tư Giai hướng về phía phòng kêu lớn.
Vẻ ửng đỏ trên mặt Đới Tư Dĩnh đã dần dần biến mất, từ trong phòng bước ra, đi đến trước mặt Long Ngạo Phỉ, cố gắng thả lỏng bản thân: “Chào anh. Em là Đới Tư Dĩnh, là em gái song sinh của chị Tư Giai.”
“À, chào em. Gọi anh là Long Ngạo Phỉ. Anh là bạn trai của chị hai em, đồng thời cũng là anh rể tương lai của em.” Long Ngạo Phỉ biết mình nhận lầm người nên cũng lễ phép đáp lời, sau đó quay sang Tư Giai hỏi: “Tại sao cho tới bây giờ anh chưa từng nghe em nói qua, em có em gái song sinh vậy?”
Đới Tư Dĩnh nhìn thấy người đàn ông trước mặt yêu thương chị hai mình như vậy thì cũng coi như chuyện hiểu lầm vừa rồi không hề xảy ra, về sau không nên để chuyện này lặp lại lần nữa.
“Ai nói em nhất định sẽ lấy anh, vả lại anh cũng chưa từng hỏi em chuyện này, bây giờ thì tốt rồi, coi như hai người đã quen biết nhau. Em phải vào bếp đây, hai người có muốn giúp em hay không?” Trong lòng cảm thấy ngọt ngào nhưng Tư Giai lại giả bộ như không thèm để ý, nũng nịu nói xong liền đi vào nhà bếp.
“Chuyện vừa rồi, thành thật xin lỗi. Anh nhìn lầm em thành chị hai của em.” Long Ngạo Phỉ vẫn tiếp tục giải thích với Đới Tư Dĩnh.
“Không sao đâu, là do chị hai không chịu nói rõ ràng. Cũng may là giữa chúng ta vẫn chưa xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.” Đới Tư Dĩnh cười, nói xong liền đi vào nhà bếp giúp chị gái.
Nhưng chính Đới Tư Dĩnh cũng không ngờ nụ hôn kia vẫn cứ lởn vỡn trong đầu mình, không có cách nào có thể tống khứ nó ra khỏi cuộc sống của mình được. Sau này, Long Ngạo Phỉ vẫn thường xuyên đến nhà chơi, nhìn thấy anh yêu thương chị gái như vậy, cùng chị gái ngọt ngào hạnh phúc, không biết tại vì sao mà hình bóng của Long Ngạo Phỉ dần dần đi vào tim cô, trong lòng lúc nào cũng trông ngóng anh đến chỉ vì muốn được nhìn thấy anh. Không biết có phải nguyên do khiến cô yêu thương anh là vì họ là chị em song sinh nên tâm linh tương thông hay không. Cô cũng biết Long Ngạo Phỉ là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Long thị tiếng tăm lừng lẫy, Long Tuyên Thiên.
Đới Tư Dĩnh cũng thống khổ và day dứt khi biết mình đã yêu người không nên yêu cho nên cô bắt buộc chính mình phải quên tình yêu này đi và cố gắng yêu thương người khác, nhưng cô vẫn không có cách nào làm được, cô biết rõ Hàn Cảnh Hiên thật lòng yêu thương cô, nhưng cô lại không có cách nào để đáp lại tình cảm của anh, mỗi ngày cô đều phải sống trong thống khổ cùng ray rứt. Chị hai phải kết hôn, tim của cô dường như cũng đã chết.
Đới Tư Dĩnh nhìn thấy hôn lễ xa hoa đang diễn ra trước mắt thì trong mắt lộ ra vẻ đau khổ, hôm nay là ngày chị gái cô sẽ kết hôn với người mà cô đã thầm yêu bấy lâu nay, Long Ngạo Phỉ. Ngày anh kết hôn cô không nghĩ sẽ xuất hiện trước mắt mọi người, không muốn người khác hiểu lầm mình là cô dâu, đơn giản vì cô và chị gái Đới Tư Giai là chị em sinh đôi, lớn lên giống nhau như đúc.
Từ xa đã nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đẹp trai, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc đang đón tiếp khách khứa, chỉ còn chờ chị gái trang điểm, thay quần áo nữa là sẽ bước ra, lòng của cô đau quá, cô hâm mộ chị mình, thậm chí còn có chút ghen tỵ với chị nữa, khóe miệng bất chợt nhếch lên nụ cười như mếu cùng bất đắc dĩ. Trong đầu lập tức nhớ đến việc xảy ra hai năm trước, lúc cô lần đầu tiên nhìn thấy Long Ngạo Phỉ.
’Reng…reng…reng…’ Tiếng chuông điện thoại vang lên, Đới Tư Dĩnh cầm lấy ống nghe điện thoại nói: “Alo, ai vậy?”
“Nha đầu chết tiệt này, ngay cả giọng nói của chị gái mà cũng không nhận ra sao? Nói em nghe chuyện này, không phải em rất muốn nhìn thấy anh rể tương lai sao? Hôm nay anh ấy sẽ đến nhà chúng ta, em tan sở thì tranh thủ về nhà sớm một chút, chị đi mua một ít thức ăn, nếu anh ấy đến thì em giúp chị tiếp đón nhé, hắc hắc hắc, có điều này chị nói cho em nghe, chị không có nói với anh ấy là chị có một người em gái song sinh, đến lúc đó nếu anh ấy nhìn thấy em thì thế nào cũng nhảy dựng lên cho mà xem.” Đới Tư Giai ở đầu dây điện thoại bên kia, giọng nói có chút nghịch ngợm.
“Em biết rồi, bây giờ em lập tức về ngay, để xem anh rể tương lai phong độ đến thế nào mà được chị mang về nhà giới thiệu.” Đới Tư Dĩnh nói xong liền cúp điện thoại, vội vàng thu xếp đồ đạc và nói với đồng nghiệp bên cạnh: “Tâm Di, trong nhà mình có việc cần mình giúp một tay, cho nên mình tan sở sớm một chút.”
“Tư Dĩnh, có chuyện gì mà gấp như vậy? Nhưng cậu cứ yên tâm về đi, có việc gì mình sẽ giúp cậu giải quyết.” Cô gái tên Tâm Di quay đầu lại cười nói.
“Bí mật. Mình đi trước nha.” Đới Tư Dĩnh ra vẻ thần bí, nói xong liền vội vàng bước ra ngoài.
Đới Tư Dĩnh vừa đi vừa nhớ lại lúc cô học đại học, cha mẹ đã qua đời vì tai nạn máy bay, chỉ để lại một ít tiền trợ cấp, nhưng cũng may là số tiền này cũng đủ dùng cho đến khi cô và chị hai tốt nghiệp đại học, vài năm qua cô cùng chị hai sống nương tựa lẫn nhau, cuộc sống coi như bình an vô sự. Hiện tại chị hai đã có bạn trai, cô phải giúp chị hai đón tiếp người đó thật tốt, nghĩ vậy nên bước chân của cô không khỏi trở nên gấp gáp.
Vào nhà, buông túi xách xuống cô nhanh chóng sửa sang lại phòng khách một chút, sau khi nhìn thấy tất cả đã được sắp xếp ổn thỏa, cô liền chạy nhanh về phòng thay quần áo, cô chỉ tùy tiện chọn đại một bộ quần áo vì dù sao diễn viên chính của hôm nay là chị hai chứ không phải cô.
‘Ding Dong.’ Nghe tiếng chuông Đới Tư Dĩnh nhanh chóng chạy ra mở cửa, còn chưa kịp nhìn thấy rõ người tới là ai thì đã bị người ta ôm vào trong ngực, hôn lên môi. Cô mở to hai mắt mới nhìn thấy rõ người tới có một khuôn mặt rất đẹp trai và đôi mắt quyến rũ, mê hoặc lòng người, hai tròng mắt sâu thẳm lập tức hút hồn người khác từ cái nhìn đầu tiên, quả thật là sát thủ của phái đẹp.
“Nhắm mặt lại, chuyên tâm một chút chứ, không nhận ra anh sao?” Một giọng nam trầm vang lên bên tai Đới Tư Dĩnh, gần đến nỗi hơi thở của anh ta dường như cố ý thổi vào lỗ tai cô.
Đới Tư Dĩnh lập tức tỉnh táo trở lại, đẩy mạnh anh ta ra, đỏ mặt bỏ chạy về phòng. Anh ta… Anh ta chính là bạn trai của chị hai. Trời ạ, cô cư nhiên lại hôn bạn trai của chị hai, hương vị nam tính của anh vẫn còn lưu lại trên môi cô, mặt của Đới Tư Dĩnh càng ngày càng đỏ hơn, đây là nụ hôn đầu tiên của cô, nó cứ như vậy mà mất đi rồi.
Long Ngạo Phỉ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhìn thấy Đới Tư Dĩnh chạy về phòng, anh không khỏi cảm thấy buồn bực, tự hỏi hôm nay Tư Giai làm sao vậy? Tại sao lại ngây ngô khi nhìn thấy mình, lại còn bỏ chạy nữa, đây cũng đâu phải lần đầu tiên bọn họ hôn môi.
“Phỉ, anh đến rồi à?” Đới Tư Giai từ bên ngoài trở về thì nhìn thấy Long Ngạo Phỉ đang đứng ngây ngốc trước cửa.
Tiếng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến, Long Ngạo Phỉ nhìn thấy khuôn mặt của cô gái vừa từ bên ngoài trở về thì không khỏi hoảng sợ hỏi: “Em là ai? Còn cô gái trong kia là ai?” Nói xong liền lấy tay chỉ chỉ vào phòng.
“Ha ha… Em mà anh cũng không nhận ra sao, đừng đứng trước cửa nữa, mau vào nhà ngồi đi, em sẽ giới thiệu hai người với nhau.” Đới Tư Giai nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của anh thì kéo anh vào ngồi trên ghế sô pha, biết anh chắc chắn đã nhìn thấy em gái Tư Dĩnh của mình.
“Tư Dĩnh, mau ra đây.” Tư Giai hướng về phía phòng kêu lớn.
Vẻ ửng đỏ trên mặt Đới Tư Dĩnh đã dần dần biến mất, từ trong phòng bước ra, đi đến trước mặt Long Ngạo Phỉ, cố gắng thả lỏng bản thân: “Chào anh. Em là Đới Tư Dĩnh, là em gái song sinh của chị Tư Giai.”
“À, chào em. Gọi anh là Long Ngạo Phỉ. Anh là bạn trai của chị hai em, đồng thời cũng là anh rể tương lai của em.” Long Ngạo Phỉ biết mình nhận lầm người nên cũng lễ phép đáp lời, sau đó quay sang Tư Giai hỏi: “Tại sao cho tới bây giờ anh chưa từng nghe em nói qua, em có em gái song sinh vậy?”
Đới Tư Dĩnh nhìn thấy người đàn ông trước mặt yêu thương chị hai mình như vậy thì cũng coi như chuyện hiểu lầm vừa rồi không hề xảy ra, về sau không nên để chuyện này lặp lại lần nữa.
“Ai nói em nhất định sẽ lấy anh, vả lại anh cũng chưa từng hỏi em chuyện này, bây giờ thì tốt rồi, coi như hai người đã quen biết nhau. Em phải vào bếp đây, hai người có muốn giúp em hay không?” Trong lòng cảm thấy ngọt ngào nhưng Tư Giai lại giả bộ như không thèm để ý, nũng nịu nói xong liền đi vào nhà bếp.
“Chuyện vừa rồi, thành thật xin lỗi. Anh nhìn lầm em thành chị hai của em.” Long Ngạo Phỉ vẫn tiếp tục giải thích với Đới Tư Dĩnh.
“Không sao đâu, là do chị hai không chịu nói rõ ràng. Cũng may là giữa chúng ta vẫn chưa xảy ra chuyện gì nghiêm trọng.” Đới Tư Dĩnh cười, nói xong liền đi vào nhà bếp giúp chị gái.
Nhưng chính Đới Tư Dĩnh cũng không ngờ nụ hôn kia vẫn cứ lởn vỡn trong đầu mình, không có cách nào có thể tống khứ nó ra khỏi cuộc sống của mình được. Sau này, Long Ngạo Phỉ vẫn thường xuyên đến nhà chơi, nhìn thấy anh yêu thương chị gái như vậy, cùng chị gái ngọt ngào hạnh phúc, không biết tại vì sao mà hình bóng của Long Ngạo Phỉ dần dần đi vào tim cô, trong lòng lúc nào cũng trông ngóng anh đến chỉ vì muốn được nhìn thấy anh. Không biết có phải nguyên do khiến cô yêu thương anh là vì họ là chị em song sinh nên tâm linh tương thông hay không. Cô cũng biết Long Ngạo Phỉ là con trai duy nhất của chủ tịch tập đoàn Long thị tiếng tăm lừng lẫy, Long Tuyên Thiên.
Đới Tư Dĩnh cũng thống khổ và day dứt khi biết mình đã yêu người không nên yêu cho nên cô bắt buộc chính mình phải quên tình yêu này đi và cố gắng yêu thương người khác, nhưng cô vẫn không có cách nào làm được, cô biết rõ Hàn Cảnh Hiên thật lòng yêu thương cô, nhưng cô lại không có cách nào để đáp lại tình cảm của anh, mỗi ngày cô đều phải sống trong thống khổ cùng ray rứt. Chị hai phải kết hôn, tim của cô dường như cũng đã chết.
Đọc truyện teen - Anh yêu em rất nhiều Full
Anh yêu em rất nhiều (HĐ)
ANH YÊU EM RẤT NHIỀU
TÁC GIẢ: CỐ TÔ LAN
Nguồn convert: Shop’s Cam + Hướng Dương Xanh
Edit: mèo Kat + Zun + Trái Táo + Tiểu Kê + Yuki
Beta: mèo Kat
Thể loại: Ngôn tình hiện đại
Độ dài: 58 chương + 2 Phiên ngoại.
Văn án
Chương 31 ❤ Chương 32 ❤ Chương 33 ❤ Chương 34 ❤ Chương 35 ❤ Chương 36
Chương 37 ❤ Chương 38 ❤ Chương 39 ❤ Chương 40 ❤ Chương 41 ❤ Chương 42
Chương 43 ❤ Chương 44 ❤ Chương 45 ❤ Chương 46 ❤ Chương 47 ❤ Chương 48
Chương 49 ❤ Chương 50 ❤ Chương 51 ❤ Chương 52 ❤ Chương 53 ❤ Chương 54
Chương 55 ❤ Chương 56 ❤ Chương 57 ❤ Chương 58 ❤
Phiên ngoại 1
Phiên ngoại 2
Anh yêu em rất nhiều - Chương 6
Anh yêu em rất nhiều
Chương 6
Edit: Zun
Beta: mèo Kat
Cô chỉ cảm thấy hơi thở của anh nong nóng, mới sờ thử trán anh, phát hiện thật sự nóng. Nhìn trên vỏ thuốc, biết anh nhất định không có uống thuốc.
Buông túi thuốc, cầm cái cốc đi ra phòng ngủ, đến phòng bếp rót thêm nửa cốc nước ấm, quay lại đầu giường lấy mấy viên thuốc hạ sốt. Chuẩn bị đâu đó xong hết, cô mới tính kêu thử anh.
Anh cảm thấy ầm ỹ, trở thân mình, y như cũ ngay cả đầu đều không lộ ra. Cô nhìn anh cuộn tròn, buông cốc nước, trực tiếp vạch chăn ra. Anh bị nhiễu mở mắt ra, mới nhìn rõ là cô, kêu nóng. Cô ngồi ở mép giường, điều tiết ánh sáng đèn phòng ngủ, anh ngủ một ngày, mắt chưa kịp thích ứng, lại sốt cao, mặt mày nhăn nhó.
Cô không có biện pháp nâng anh dậy, đành phải tìm vài cái gối đầu chồng vào nhau, miễn cưỡng nâng anh tựa nửa người vào đầu giường.
Cổ họng của anh khục khặc, thanh âm đều là khàn khàn, thấy cô bưng cốc nước, có chút nghi hoặc hỏi: “Sao em lại tới đây?”
Cô đem cốc nước đưa cho anh: “Em tới lấy vài thứ.” Lại đem viên thuốc đưa cho anh: “Nhanh chút uống thuốc.”
Anh không tiếp lấy viên thuốc từ tay cô, nhíu mày: “Anh không uống thuốc.”
Cô có chút bực tức, phát sốt thành thế này, thế nhưng không muốn uống thuốc, vì thế cũng không quản anh, trực tiếp kéo anh qua, đem viên thuốc để đặt ở tay anh, ngữ khí cũng có chút nhấn mạnh: “Nhanh chút uống thuốc, anh phát sốt.”
Anh ngẩng đầu cô liếc mắt một cái, trực tiếp thảy thuốc đi: “Đắng lắm.”
Cô nhìn anh, bỗng căm tức: “Em đi đây.” Quay người, bực tức bước đi. Anh nhìn cô xoay người, không lên tiếng.
Kỳ thật cô căn bản không có rời đi, chính là đi tới cửa, lập tức lại quay trở lại, đến phòng tắm, vắt khăn mặt ẩm ướt.
Thời điểm cô lại vào, anh khép dần hai mắt dựa vào đầu giường, nghe thấy tiếng bước chân, mới mở mắt ra, có chút suy yếu: “Không phải đi về sao?”
Cô không quan tâm anh, cầm khăn mặt, đặt trên trán anh. Lại nghe anh nói: “Anh không sao, em về sớm chút, anh hôm nay không có cách nào đưa em trở về, quá muộn bắt không được xe, cũng không an toàn.”
Cô lại lần nữa cầm mấy viên thuốc, quay đầu: “Nếu anh không uống thuốc, em không đi.”
Anh thật ra không nói, liếc mắt nhìn mấy viên thuốc: “Đắng chết.”
Cô nhìn anh có biểu tình đáng thương, đã lớn như thế, còn không hiểu chuyện giống đứa trẻ, sinh bệnh không muốn uống thuốc.
Lại nghĩ tới bọn họ ngày hôm qua cãi nhau, chính mình hắt anh một thân nước, còn lấy chậu rửa mặt đánh anh, trong lòng mềm nhũn, nói chuyện ngữ khí cũng nhuyễn xuống: “Không đắng, không đắng. Chỉ là một viên thuốc nhỏ, anh nhấp một ngụm nước, nuốt xuống là xong.” Sau đó lấy cốc nước cùng thuốc đưa cho anh: “Đến, ngoan, nuốt xuống liền đi.”
Anh có chút hồ nghi, rốt cuộc vẫn là cau mày, ngửa đầu đem thuốc hạ sốt nuốt xuống.
Cô thu xếp lại một chút, nhìn anh ngủ lại, mới đi ra ngoài.
Sửa sang lại đôi chút, sau đó cầm ba lô, ra khỏi nhà trọ. Nhà trọ của anh là khu cao cấp, an toàn, trang thiết bị đều tốt, môi trường cũng tốt, đáng tiếc khoảng cách đến khu phố trung tâm quá xa. Cô bắt xe taxi, đi siêu thị gần nhất, anh ngủ một ngày, cái gì cũng chưa ăn. Cô ở siêu thị mua một ít gạo, lại mua một ít dụng cụ hằng ngày. Anh giống như không sống ở khu nhà kia, phòng ở tuy rằng sạch sẽ, trang hoàng cũng đầy đủ hết, nhưng những thứ đó phần lớn đều là đồ trang trí, nhất là phòng bếp. Để phòng vạn nhất, cô vẫn là mua một số đồ dùng hằng ngày khác. Thời điểm đi ra, là tám giờ hơn, trở lại nhà trọ đã muốn xấp xỉ gần mười giờ. Kỳ thật là cô muốn chờ anh uống thuốc xong, liền đi về, bởi vì ngày mai còn phải đi làm. Nhưng là thời điểm ra khỏi cửa, cô lại lo lắng, nghĩ anh dù sao sốt cả một ngày, cũng vừa mới uống hai viên thuốc, vạn nhất cơn sốt không hạ, anh lại chỉ có một mình, cho nên mới quyết định buổi tối chăm sóc anh.
Theo trên đường từ siêu thị trở về, Nhất Hạnh gọi điện thoại về nhà, nói vài câu đơn giản, tránh để bà nội lo lắng.
Sau khi uống thuốc, anh dường như ngủ càng sâu, nửa đêm, cô sờ trán anh vài lần, phát hiện nhiệt độ cơ thể đã có biểu hiện giảm xuống, mới trở về phòng khách, ghé vào trên sô pha nhắm mắt ngủ.
Rạng sáng năm giờ, cô vào phòng ngủ của anh, cơn sốt của anh đã lui, vì thế trở về phòng bếp, vo gạo, nấu nửa nồi cháo.
Thời điểm trước khi đi, để ở đầu giường một tờ giấy. Lúc này mới trở về nhà sửa sang lại, sau đó đi làm.
Thời điểm Lâm Tử Diễn tỉnh lại, cơ hồ đã là giữa trưa, sốt một ngày một đêm, sắc mặt của anh có chút tái nhợt, tóc dính sát tai, anh xưa nay chưa từng cho rằng, thoạt nhìn anh thanh tú như vậy, cũng có lúc thật giống đứa nhỏ lớn tướng.
Trong phòng rất yên tĩnh, buổi sáng, anh mơ hồ nghe được bên ngoài có động tĩnh, tối hôm qua cô không rời đi, anh biết. Anh lấy tờ giấy nhỏ trên đầu giường, mặt trên là chữ viết của cô, nét chữ thanh tú: “Phòng bếp có cháo, đói bụng phải ăn, phải uống nhiều nước, không được bỏ uống thuốc, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi, tan tầm em lại đến xem anh.”
Anh cầm tờ giấy kia, bỗng nhiên liền nở nụ cười.
Rời khỏi giường, anh đi vào phòng tắm tắm rửa, dừng lại bên cửa sổ sát đất trong chốc lát, trong tay còn cầm tờ giấy cô lưu lại.
Sau đó đi phòng bếp, ăn cháo xong, lại ở trên sô pha ngồi chốc lát, ngày hôm qua sốt nặng, hôm nay còn có chút mệt mỏi. Anh nhìn tờ giấy kia, đi về phòng ngủ, đem túi thuốc ra, lấy hai viên thuốc, để ở lòng bàn tay, nhìn nửa ngày, cau mày, vẫn là đem viên thuốc uống.
Tan tầm, Nhất Hạnh liền đi đến nhà trọ của Lâm Tử Diễn.
Từ thời điểm cô rời khỏi nhà trọ sáng nay, lo lắng khi mình đến nếu anh vẫn đang ngủ, sẽ đánh thức anh.
Lúc cô đi vào, anh quả nhiên là ngủ, nằm ở trên sô pha phòng khách, cái chăn đơn chỉ phủ nửa người. Cô thay dép lê, bước nhẹ bên anh, thay anh kéo cái chăn.
Sắc mặt anh có chút thay đổi, chỉ mặc áo ngủ màu trắng, vài sợi tóc rơi xuống trên trán, thoạt nhìn giống đứa trẻ to xác.
Thời điểm cô xoay người, anh tỉnh lại, ở sau kêu một tiếng: “Nhất Hạnh.”
“Khỏe không?” Cô hỏi.
Anh “A” một tiếng, đứng lên, nói: “Chết đói.”
Cô cầm lấy đồ ăn đã mua từ trong túi ra: “Em đi nấu.”
Anh bỗng nhiên nở nụ cười, khóe miệng cong lên, lộ ra lúm đồng tiền không rõ: “Nhất Hạnh, anh muốn ăn sườn xào chua ngọt.”
“Không được.” Cô lập tức từ chối, “Anh hiện tại không thể ăn cái gì nhiều dầu mỡ.”
Cô vào phòng bếp, buổi sáng cô nấu nửa nồi cháo, mở nồi ra, oa dĩ nhiên là không, nhiều cháo như vậy, đều đi nơi nào.
Cô có chút buồn bực: ” Lâm Tử Diễn, anh đem cháo đổ?”
Vẻ mặt của anh so với cô càng kinh ngạc: “Anh không đổ.”
“Em buổi sáng nấu nhiều cháo như vậy, đều đi nơi nào?” Cô nhìn anh hỏi.
“Anh ăn.” Anh nói.
“…….”
” Anh ăn hết?” Cô do dự hỏi.
“Làm sao?” Ngữ khí của anh có ồm ồm, tựa hồ như bị xem thấu cái gì.
Nửa ngày, anh đột nhiên lại hỏi: “Buổi tối cũng không thể ăn sườn?”
“Không thể.” Cô xoay người về phòng bếp.
“Thế ăn gì?”
Thanh âm của cô xuyên qua cửa kính truyền đến, dị thường rõ ràng,
“Ăn cháo.”
Anh yêu em rất nhiều - Chương 5
Anh yêu em rất nhiều
Chương 5
Edit: Zun
Beta: mèo Kat
Ngày hôm sau anh tỉnh lại, là bị tiếng cười của cô đánh thức. Thời điểm anh trợn mắt, thấy cô híp mắt cười: “Này, anh tỉnh rồi.”
“Ngượng thật, tối hôm qua chiếm giường của anh, Lâm công tử, ủy khuất anh.” Ngủ một đêm, cảm giác say của cô đã hết.
Anh lập tức ngồi xuống, không nhớ rõ tối hôm qua uống say bất tỉnh, dường như ngủ một đêm, tinh thần lại tỉnh táo gấp trăm lần, tựa như chuyện gì cũng không có.
Anh dùng tay cào cào tóc: “Tối hôm qua anh chịu đủ ủy khuất, em hãy ngẫm lại, như thế nào báo đáp anh.”
“Ha ha, tiểu nữ tử không có gì báo đáp, chỉ lấy thân hứa, mong rằng công tử không chê.” Cô nhìn anh cười nói, vẻ mặt nghịch ngợm.
Anh dừng một chút, ánh mắt lóe ra: “Tốt, nếu tiểu nương tử tự nguyện, kia đại gia ta liền miễn cưỡng thu ngươi làm chi thứ hai, như thế nào?” Thấy cô thè lưỡi, còn nói thêm: “Lại đây, tiểu nương tử, lại đây đại gia nhìn kỹ một cái.” Đứng lên, làm bộ tóm cô.
“Hừ, miễn anh đi.” Cô lắc lắc đầu, lui từng bước ra sau.
“Ai, sớm biết rằng em lừa gạt anh như thế, tối hôm qua anh không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, hai ta trực tiếp gạo nấu thành cơm không phải là thành sao, cũng đỡ phải phiền toái.”
“Cho dù hai chúng ta gạo nấu thành cơm, em cũng không tất yếu phải gả cho anh.” Cô nhìn anh biểu tình giả bộ hối hận nói.
“Nếu như có chuyện đã xảy ra, đến lúc đó, trinh tiết của anh đều cho em, em còn không gả cho anh, là đối với anh không phụ trách.”
Còn chưa có nói xong, cô liền lập tức ngồi xổm xuống đất, bả vai hơi hơi co rúm.
Lâm Tử Diễn nhìn bộ dáng của cô, nghĩ rằng cô đã khóc, cũng không biết có phải hay không vừa rồi nói quá câu nào, vội vàng ngồi xổm xuống: “Ai, Nhất Hạnh, em đừng khóc a, anh cũng chưa nói cái gì nha, thật sự, anh vừa rồi đều là hồ ngôn loạn ngữ, hay nói giỡn, em đừng khóc a.”
Hai người ngồi, một người kéo một người tránh.
Hơn nữa ngày, Nhất Hạnh mới ngẩng đầu lên, nghẹn cười nói: “Này, Lâm Tử Diễn, anh có nhiều phụ nữ như vậy, anh còn có trinh tiết sao?”
Sau đó không để ý tới vẻ mặt kinh ngạc đến không nói gì của anh, tự bản thân cười ha ha.
Anh nhìn cô mím miệng, ngẫu nhiên ngẩng đầu liếc mắt một cái, lại thấp đầu tiếp tục cười. Vì thế tiến lên vài bước, kéo cô, chỉ vào grab trải tối hôm qua cô phun bẩn: “Tống Nhất Hạnh, đây là em tối hôm qua phun bẩn, em giặt sạch cho anh.”
Sau đó vì che giấu xấu hổ, cầm quần áo tiến đến phòng tắm, để cô một mình đứng ở trong phòng khách.
Thời điểm anh từ phòng tắm đi ra, cô đang đứng ở ban công, bóng dáng dưới ánh mặt trời di động. Grab trải giường màu trắng ở trong tay cô, vắt ra nhiều bọt xà phòng. Quay đầu thấy anh ngẩn người, hì hì nở nụ cười.
Anh vì che giấu mình thất thần, chẳng hề để ý ném một câu: “Giặt cái gì mà giặt, bỏ đi là được.”
Cô mắng anh: “Tài đại khí thô.” (Ý nói hống hách, ngang ngược) Dùng tay mình ném bọt xà phòng khắp đầu cổ và mặt anh. Anh bị cô ném đầy người chật vật, đơn giản cũng vốc một đống lớn bọt xà phòng hướng cô ném đi, cô vừa la vừa khiêu khích, còn là chưa kịp né tránh, bọt xà phòng đã dính đầy người, quần áo ẩm ướt một nửa.
Anh yên lặng nhìn cô, cô đang cúi đầu xử lý bọt xà phòng trên người, ngẩng mặt nhỏ giọng than thở, gặp phải ánh mắt anh thất thần, nhướm mày lên: “Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua mẹ hiền vợ đảm a.”
Anh bị cô khiêu khích lại có ngữ điệu chút hồ nháo, nở nụ cười, cũng học bộ dáng của cô, chân mày nhướn lên:” Nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua người chộng mẫu mực a.”
Hai người trên tay, trên người đều dính bọt biển, ban công còn có tẩm màu grap trải giường trắng, rèm cửa sổ uốn lượn theo nếp phủ gần sát đất, thời tiết bên ngoài rất tốt, ánh mặt trời tinh tế chiếu vào, trong ánh sáng phản chiếu trên mặt gỗ bóng loáng tạo nên một hình ảnh ấm áp tràn trề. Trên người cô mặc quần áo của anh, vạt áo quá dài, cô phải thắt lưng lại, bởi vì giặt đồ nên cô sắn ống quần lên thật cao, lộ ra đôi chân trơn bóng, ánh mặt trời lấp lóa chiếu vào, có chút chói mắt, có híp mắt nói chuyện với anh, hàng lông mi dài mỏng khẽ cong, ở trên khuôn mặt anh ở cuối khóe mắt li ti những giọt hạt nước.
Cuối cùng, là cô “ha ha” một tiếng, cười đến không thể ức chế. Trong miệng còn lặp lại câu kia của anh “người chồng mẫu mực”, thật vất vả dừng cười, khóe mắt còn dính chút ẩm ướt ý:” Anh là người chồng mẫu mực của ai a.”
“Vậy em là mẹ hiền vợ đảm của ai a ?” Anh sờ sờ bọt biển dính trên mặt, nhìn cô nheo nheo khóe mắt hỏi lại.
Cô ưỡn thẳng lưng, “Của chồng em.” Đáp đúng lý hợp tình.
Anh hừ một tiếng: “Chồng em là ai, không phải là anh sao.”
Cô không dự đoán được anh nói như vậy, cảm thấy là mình lại để anh chiếm tiện nghi, thầm mắng một câu đáng chết, trong lòng không thoải mái, lại không biết nói cái gì, luống cuống cựa mình, nhìn thoáng qua phía sau là chậu rửa mặt, bưng chậu lên, rầm, hắt hết nước lên người anh. Anh như thế nào cũng không có nghĩ đến cô bưng chậu lên hắt nước vào mình, cho nên, căn bản vốn không có né tránh, một chậu nước đổ ập lên, toàn thân cao thấp đều ướt đẫm.
“Tống Nhất Hạnh.” Anh ngay cả họ tên cô đề kêu, sắc mặt có chút âm trầm, cô nhìn anh, có chút ủy khuất:” Ai kêu anh nói hươu nói vượn đâu.”
Anh bước nhanh vài bước, lập tức đến trước người cô, vóc dáng anh cao, Nhất Hạnh ngửa mặt nhìn, chỉ thấy anh tới gần mình một chút, hơi thở phủ quanh tai cô, cô đột nhiên cảm thấy kinh hãi, cảm giác cái nóng kia như thấm vào da. Cô có chút bối rối, vươn tay, chuẩn bị đẩy anh ra, không ngờ anh tới gần bên tai cô nói: “Nếu em tắm cho anh, anh sẽ tha thứ.”
Cô nghe xong, chỉ cảm thấy cái cảm giác tê dại vừa rồi lập tức biến mất hầu như không còn, ngược lại trong lòng phừng phừng lửa giận, không chút suy nghĩ, tay phải còn cầm lấy cái chậu rửa mặt, vung tay, một tiếng “Bộp!”, chậu rửa mặt vững vàng nện trên ót anh, chỉ nghe anh “A!” lên một tiếng.
“Nhất Hạnh, sao em đánh anh.”
Mà cô trừng mắt nhìn anh, căm giận nói: “Đáng đời anh.”
Thật không ngờ, ngày hôm sau, anh lại bị bệnh.
Cô mới đầu cũng không biết, bởi vì lần trước để quên đồ ở nhà anh, cho nên gọi điện thoại, đến lấy lại. Kỳ thật không có dự đoán anh đang bị bệnh, lúc nghe điện thoại, chỉ cảm thấy thanh âm anh nói chuyện so với trước thấp một ít.
Ngồi xe taxi, thời điểm tới nhà trọ anh đã bảy giờ tối. Trong phòng không có ánh sáng, một mảnh tối đen, cô đứng ở ngoài cửa nhà trọ, phát hiện cửa để mở, gọi vài tiếng, không ai đáp, nghĩ rằng trong phòng kẻ trộm vào. Đứng ở cửa, đột nhiên trong lòng khiếp đảm, cầm di động, nhấn số của anh, thật lâu, anh cũng không tiếp điện thoại, âm thanh vẫn vang, cô chờ thật lâu, như trước không ai tiếp, càng lúc càng sợ, vì thế cô lại nhấn điện thoại.
Tiếng chuông liên tục, cô đột nhiên quay đầu, phát hiện có một loại âm thanh là từ trên sô pha cách đó không xa truyền đến. Cô sờ soạng công tắc trên vách tường, mở đèn trong phòng khách. Trên sô pha có áo khoác của anh, cô mới đi vào, thì mới phát hiện điện thoại của anh ở bên trong áo khoác. Cô gọi một tiếng, trong phòng thực tĩnh lặng, chỉ nghe thấy âm thanh của chính mình, Tử Diễn, Tử Diễn.
Cô có chút lo lắng, mở hết đèn ở đại sảnh, trong phòng nháy mắt trở nên sáng ngời. Cô đẩy cửa phòng ngủ, cửa cũng không có khóa, nhẹ nhàng, mở ra, bởi vì không xác định hay không có người, cô không lên tiếng, trong phòng không có gì khác ngoài tiếng vang, cô âm thầm đoán hẳn không phải là kẻ trộm, đứng ở cửa một lát, cho đến khi mắt quen dần với bóng tối mới từ từ bước tới phía trước, mơ hồ thấy trên giường hình như có người. Cô đi vào, tính thử gọi vài tiếng, thấy có đèn ngủ đầu giường, bèn mở đèn.
Một vật thể cuộn mình trong chăn, bởi vì đột nhiên có ánh sáng, phát ra một tiếng rên rỉ.
Thanh âm quen thuộc, cô nhìn quanh bốn phía một chút, đầu giường chỉ có nửa li nước, còn có viên thuốc màu trắng, rớt ở trên sàn nhà.
Xem ra, hơn phân nửa dự đoán là sinh bệnh, bởi vì anh trùm kìn người ở trong chăn, cô không nhìn thấy mặt anh, không biết anh đến tột cùng bệnh nặng nhẹ hay không, vì thế một bên kêu anh một bên nhẹ nhàng mà kéo chăn ra.
Anh nhíu nhíu mày, hai mắt hơi hơi mở một chút, mơ mơ hồ hồ thấy đầu giường có người, thấp giọng than thở một câu: “Đừng ầm ỹ.” Quay thân mình, thu chăn lại nhắm mắt.
Anh yêu em rất nhiều - Chương 4
Anh yêu em rất nhiều
Chương 4
Edit: Bảo Nhi
Beta: mèo Kat
Nhất Hạnh lặng lẽ thở dài, bỏ qua ánh mắt ái muội và không cam tâm của những cô gái trước mặt, thấp giọng nói với anh “Em đi bên kia”. Nâng cao tay chỉ về phía bên phải.
Anh nương theo tầm mắt của cô nhìn qua, nói “Đừng đi loạn, đợi anh một lúc anh quay lại ngay “.
Nhất Hạnh một mình đi về phía góc bên phải, lướt qua người phục vụ bưng chén rượu đưa cô, kỳ thật lúc họ bước vào, liền có nhiều ánh mắt chăm chú nhìn bọn họ. Nhất Hạnh ghét nhất là những cảnh tượng như vậy, hơn nữa còn phải bỏ qua ánh mắt của những người khác nếu như vô tình trông thấy. Quay bước, đi về phía bên trái, hướng bên đó có một cái ghế sofa dài, Nhất Hạnh cảm thấy thực nhàm chán, nhàn nhã ngồi xuống.
Đại sảnh trang hoàng rất đặc sắc, đúng là khách sạn năm sao, hơn nữa chủ nhân là người có tiếng tăm, một buổi lễ đính hôn so với những hôn lễ khác còn có phần hơn. Ngay cả đèn chùm màu trắng đặt ngay trung tâm đại sảnh cũng được trang trí với một vòng tròn hoa hồng xung quanh, hoa hồng chưa nở,mỗi hoa có kích thước ước chừng khoảng một móng tay, có vẻ được khảm bên ngoài các đèn treo.
Cô đưa mắt nhìn về phía anh,chỉ thấy ánh sáng ngọn đèn bao trùm lấy anh, màu trắng ngà lan toả,chạm vào khuôn mặt anh, khoảng cách giữa cô và anh khá xa, kỳ thực nhìn từ phía cô nhìn sang, khuôn mặt anh có chút mờ ảo, nhưng cô rõ ràng thấy được, mày kiếm đen dày, con ngươi đen sắc bén, cánh mũi cao thẳng, và bạc môi nhếch lên thành vòng cung. Bộ dạng anh thật đẹp mắt, cùng với người trong trí nhớ của cô rất giống nhau, thật sự rất bắt mắt, ngay cả khi chỉ lặng lẽ đứng đó cũng sẽ phát ra một loại khí chất như ngọc trên toàn thân.
Đúng vậy, khuôn mặt anh cô đã quá mức quen thuộc, ngay cả khi anh cười rộ lên, khóe miệng cong lên tạo thành hình vòng cung, hình ảnh ấy cũng quen thuộc.
Kỳ thật cô cũng không rõ, bản thân cùng Lâm Tử Diễn ở chung một chỗ quan hệ thật không rõ ràng, là vì hai người bà, hay là vì lần đầu nhìn thấy anh, bị khuôn mặt anh làm kinh ngạc nghĩ đến bóng dáng người khác.
Anh tựa như đang nói điều gì đó, cô có thể nhìn thấy những phụ nữ bên cạnh anh cười hoan hỉ, vẻ mặt ngọt ngào.
Bên tai truyền đến âm thanh nói chuyện của những nữ nhân bên cạnh, cô liếc mắt nhìn sang, thoạt nhìn có vẻ là những phụ nữ đã kết hôn,t ay cầm ly rượu, đứng bên phải của cô.
“Chậc, các người nhìn xem, Lâm Tử Diễn kia, bên cạnh anh hôm nay lại là một cô gái khác”
“Đại sảnh ai không nhìn thấy, anh ta là loại đàn ông trời sinh là tai hoạ của phụ nữ a.”
“Nhưng mà, cô gái đó, trước kia chưa từng thấy qua.”
“Đàn ông như anh ta, muốn dạng phụ nữ nào không có, haiz, những cô gái này nha, chỉ cần thấy anh ta là hơn phân nữa tự nguyện hiến dâng nha.”
“ Ngoài việc có tiền, có bề ngoài, còn có, dỗ dành nữ nhân cũng thật thành thục, đàn ông như vậy, ai lại không mê đắm.”
“ Haiz, nếu tôi chưa kết hôn, tôi cũng muốn anh ta.”
Kỳ thật, không phải cô muốn nghe lén người khác nói chuyện, chính là khoảng cách giữa cô và họ rất gần, hơn nữa tiếng nói của bọn họ không nhỏ. Vào thời điểm bắt đầu, là tò mò, cũng không hề biết trong mắt phụ nữ Lâm Tử Diễn lại nỗi tiếng như vậy, và sau đó lại không muốn cùng đi với anh ngày hôm nay, trở thành đề tài nói chuyện phiếm của người khác, nghe thấy có tiếng thở dài, cô ngẩng đầu lên, phát hiện người nói cuối cùng là người thân mặc váy áo rực rỡ, là một phụ nữ tuổi chừng bốn mươi.
Thật sự là nhịn không được, thấp đầu cười thành tiếng, thì ra Lâm Tử Diễn có mị lực thật lớn a, lớn đến nỗi ngay cả những phụ nữ đã có chồng cũng tơ tưởng anh.
Cô cười, những phụ nữ đang nói chuyện phía trước liền đảo tầm mắt, không muốn khuấy động bất cứ chủ đề nào, cũng không muốn bọn họ nhận ra cô là “Tình nhân mới” của Lâm Tử Diễn như trong lời bàn tán của bọn họ, cô đành giả vờ đánh mất thứ gì đó, ngồi xổm trên mặt đất để tìm kiếm, đến khi bọn họ bắt đầu tám chuyện, cô mới lặng lẽ rời đi.
Đứng thẳng người, Nhất Hạnh cựa cựa bàn chân. Đúng là giày cao gót thật không thích hợp với cô, dù rằng đã ngồi một lúc, vẫn cảm thấy thực đau nhức.
Còn nhớ, khi học đại học, cũng từng như vậy một lần, đang mang giày cao gót bỗng phát hiện Tô Nhiên cùng Hứa Diệc Dương gặp nhau, cô bỏ chạy, hồi phục tinh thần anh lo lắng đuổi theo rất nhanh, hại cô suýt lăn xuống cầu thang, may mắn thay lúc ấy bên cạnh có một bạn học không quen biết giúp đỡ, cô mới không ngã, nhưng trật chân, ngày hôm sau, mắt cá chân và bàn chân đã sưng to như một quả bóng.
Có lẽ vì áy náy, thời gian mắt cá chân của Nhất Hạnh bị trật, Hứa Diệc Dương mỗi ngày đều đến phòng ngủ đưa cơm.
Sau đó cảnh báo rõ ràng rằng Nhất Hạnh không được mang giày qúa 3 li, nói cách khác bắt Nhất Hạnh đem toàn bộ giày của cô ném đi, bảo cô đi chân trần a.
Sau khi tốt nghiệp và đi làm, không tránh khỏi phải mang giày cao gót, nhưng mà mang nhiều năm như vậy vẫn không thích ứng được, chưa được vài giờ liền cảm thấy rất đau.
Cô đứng thẳng, ánh mắt thoáng giật mình, có lẽ bầu không khí quá mức tốt đẹp, đêm nay, giọng nói của anh, bộ dáng của anh, không ngừng ùa về, thật sự cô che dấu rất tốt, làm mọi người ai cũng tin tưởng rằng, hình bóng của anh đã nhạt phai trong tâm trí cô.
Nhưng lúc đêm dài thanh tĩnh, chỉ mình cô hiểu được, tất cả mọi thứ về anh đều khắc sâu trong trái tim cô.
Xa xa, chú rễ thân thiết thì thầm với cô dâu điều gì đó, nhân lúc không ai để ý còn khẽ hôn môi, thu hút tiếng cuời ngọt ngào của mọi người xung quanh.
Một lần, Đỗ Y các cô từng nói, Nhất Hạnh, phải nắm bắt hạnh phúc thật chặt, chờ tốt nghiệp liền đem Hứa Diệc Dương kéo vào giáo đường, đến lúc đó chúng ta nhất định sẽ bỏ lì xì thật khá, ngươi sẽ không đau lòng vì tiền vào buổi tối.
Như thế nào cô chưa từng nghĩ qua, nghĩ đến ngày kết hôn của chính mình, nghĩ về sau cùng Hứa Diệc Dương có cuộc sống vô cùng hạnh phúc?
Dù rằng phát hiện người Hứa Diệc Dương yêu là Tô Nhiên không phải cô, biết Hứa Diệc Dương hẹn hò cùng cô để trêu tức Tô Nhiên, ngay cả khi như vậy, suy nghĩ kia cũng không bị phá vỡ.
Cô luôn tìm cách để Hứa Diệc Dương thích cô một chút, dù là một chút thôi cũng đủ rồi. Cô luôn cố gắng, luôn chờ mong, kết quả là, anh đi rồi, không nói gì cả, như một trò đùa để lại cho cô sự thương tổn sâu sắc .
Nhớ lại, khi đó chính mình hèn mọn cỡ nào.
Ngọn đèn tỏa sáng, bọn họ hoan hỉ cười đùa, nơi này có rất nhiều người, thành phố cũng nhiều người lắm, quen thuộc có, xa lạ có, thích có, chán ghét cũng có, chỉ tiếc, không có một người tên Hứa Diệc Dương.
Vào lúc, Lâm Tử Diễn nói, hôm nay là một ngày vui, mọi người đều muốn vui vẻ.
Cô muốn vui vẻ, thật sự, muốn vui vẻ một chút, nhưng vào lúc này sống mũi cô cay nồng, hốc mắt ướt át.
Lắc lắc chén rượu trong tay, ngửa đầu uống cạn, không biết loại rượu gì, chất lỏng màu cam chảy xuống cổ họng, có hương vị của chua xót, kéo theo hương vị ngọt ngào, lạnh lẽo tiến vào dạ dày.
Giờ phút này, cô cần an ủi chính mình, ký ức ùa về quá nhanh, cô không kịp ngăn cản. Cô cần đem nước mắt cùng thương tâm vứt bỏ, mà ngoại trừ uống rượu, cô không còn cách nào khác.
Vì thế ngồi ở sofa,cô bưng chén rượu, một ly, lại một ly.
Cô nghĩ cô say rồi, bởi vì trước mắt mọi vật bắt đầu mơ hồ, cô thậm chí không phân biệt được trướt mặt là Lâm Tử Diễn hay là Hứa Diệc Dương, bởi vì cô uống quá nhiều, uống nhiều như vậy lại làm cô cảm thấy muốn khóc.
Trên trán cảm giác có chút mát mẻ, là cái gì đặt trên mặt cô, cô cố gắng mở to mắt, chăm chú nhìn xem “A, là anh nha, Lâm Tử Diễn, vì sao anh lại đây.”
Giọng nói anh có chút bất đắt dĩ: “Em đã uống bao nhiêu rượu, anh chỉ mới rời khỏi chốc lát, sao lại uống thành như vậy?”
“Em chỉ uống có một chút, thật sự chỉ một chút thôi nha.” Chỉ chỉ vào vài ly trống phía trước, Nhất Hạnh cười nói.
Lâm Tử Diễn nhìn cô chỉ lung tung vào những ly rượu trước mặt, vừa định nói, vừa quay đầu lại, bỗng thấy mắt cô tuôn rơi từng giọt, từng giọt nước mắt..
Anh lập tức luống cuống chân tay: “Nhất Hạnh, làm sao vậy, sao em lại khóc rồi?”
Cô không trả lời, chỉ ô ô khóc, dừng cũng dừng không được. Cuối cùng anh nóng nảy lo lắng, có chút kích động, đành vỗ về lưng cô: “Haiz, anh nói em đừng khóc mà , hôm nay là ngày bạn anh đính hôn nha, anh nói, em đừng khóc nữa mà.”
Nhất Hạnh chỉ thấy mình choáng váng, mơ màng, muốn cầm lấy ly rượu, liền bị Lâm Tử Diễn đoạt lấy.
“Lâm Tử Diễn, anh khi dễ em.” Nhất Hạnh ủy khuất, cảm giác say càng tăng, lặng lẽ vùi đầu, dùng sức khóc.
Cô khóc như vậy, thu hút vô số ánh mắt. Chỉ thấy hoa hoa công tử Lâm Tử Diễn đang vòng tay ôm một người, mà cô gái kia khóc như mưa.Vì thế, không khỏi cảm khái, khẽ nói:
“Nhìn đi, lại một cô gái bị bỏ rơi.”
Còn có người âm thầm lắc đầu: “Nói xem, đàn ông trên đời nhiều như vậy, sao lại dây dưa với Lâm Tử Diễn? Ai mà không biết anh có tiếng là hoa tâm?”
Nhất Hạnh khóc thật lợi hại, Lâm Tử Diễn không có biện pháp, cuối cùng nhẹ nhàng nâng cô dậy, hướng chú rễ chào một tiếng, nhanh chóng lái xe rời đi.
Cô say rượu, anh lo lắng, liền lái xe đưa cô về nhà. Từ khi bắt đầu lên xe, Nhất Hạnh càng không ngừng khóc, mãi cho đến khi vào nhà trọ, cô vẫn khóc, có lẽ là dọc đường đi cô khóc đến mệt mỏi, thanh âm cũng chỉ còn lại tiếng nức nở. Kỳ thật anh không biết, cô tửu lượng quá thấp, sau khi uống rượu hạnh kiểm cũng không tốt, uống rượu xong không ầm ỹ cũng không nháo, chỉ khóc, khóc không dừng được.
Anh cúi đầu xem cô, mặt cô thoáng đỏ ửng, có lẽ bởi vì khóc lâu, nhìn thấy trên mặt cô vẫn còn đọng lại nước mắt.
Cuối cùng anh đem cô đặt ở trên giường, nhìn cô rồi xoay người, cô nằm trên gối không tiếng động. Nguyên tưởng rằng cô đang ngủ, không nghĩ nửa đêm lại nôn ra. Lâm Tử Diễn đành phải đem cô ôm đến sofa, thay trải giừơng rồi dọn dẹp, lại đem cô ôm trở về giường.Còn bản thân nằm ở sofa, tay chân co ro tê cóng cả một đêm.
Anh yêu em rất nhiều - Chương 3
Anh yêu em rất nhiều
Chương 3
Edit + beta: mèo Kat
Vì nhớ lại luận điệu của Lí Xu, tâm tình Nhất Hạnh có chút vui vẻ: “Ừ, rất nhớ, nhớ đến mức ngày đêm cũng không yên tâm được.” Rất hiếm khi cô và anh ta phối hợp diễn trò, ai kêu anh ta mỗi lần nói chuyện đều không đứng đắn, ba năm quen nhau như một, nếu không, dù là loại phụ nữ khôn khéo cũng sợ rằng không thoát khỏi anh ta.
“Như vậy, chúng ta chạy nhanh về thương lượng cùng bà nội một chút, sớm đem chuyện hai chúng ta tác hợp, ai, em cũng nên quý trọng anh một chút, nếu em cứ đối xử với anh như trước, nói không chừng một ngày, anh sẽ bỏ đi à, em cũng biết, anh rất được phụ nữ hoan nghênh, nếu ngày đó anh thực sự đi, anh xem em làm sao?”
Bị anh ta nói như vậy, Nhất Hạnh lại hì hì nở nụ cười: “Em cũng muốn bám lấy anh thật nhanh, nhưng mà đáng tiếc anh luôn nghĩ tới công việc, mà em, trời sinh mềm lòng, không đành lòng, nên để cho anh tiêu dao tự tại một thời gian, chờ một ngày nào đó em bỗng nhiên cảm thấy đã đến lúc, đến lúc đó anh không muốn em em cũng sẽ theo anh, như thế nào?”
Xe cuối cùng dừng lại trước một cửa hàng quần áo, Nhất Hạnh có chút nghi hoặc, nghiêng mình hỏi: “Tới đây làm cái gì?”
Anh ta cười: “Buổi tối bạn anh đính hôn.”
Cô tựa hồ đoán được chút gì: “Em không đi.”
Anh ta ung dung nhìn cô, cuối cùng kéo cô từ trong xe ra. Chủ cửa hiệu là một phụ nữ, xem ra khá quen với Lâm Tử Diễn, thấy hắn dẫn người đến nên rất nhiệt tình.
Lâm Tử Diễn cùng bà chủ nói vài câu, bà chủ trẻ trung nhìn qua Nhất Hạnh, lại gật gật đầu với anh ta, liền tiến lại kéo Nhất Hạnh vào bên trong.
Nhất Hạnh nguyên bản không nhúc nhích, chỉ lo lắc đầu, nhìn Lâm Tử Diễn nói: “Em không đi, bạn gái anh nhiều như vậy, chọn đại một người đi cùng để trai tài gái sắc, anh tìm các cô ấy đi, dù sao em cũng không đi.”
Anh ta nghe cô nói như vậy, khóe miệng nhếch lên, có chút vô lại: “Dù sao hôm nay em nhất định phải đi cùng anh.”
Nhất Hạnh có chút thất bại, còn muốn nói, anh ta lại cười, mặc kệ cô nói thế nào vẫn chỉ đáp lại một câu cũ, cuối cùng cô vẫn phải vào phòng thử đồ, tức giận ngồi trên sô pha, nhìn bà chủ ở phía đối diện lựa đồ cho mình, thầm nghĩ, anh ta muốn cô đi, cô sẽ cho anh ta chờ, nếu thử đồ lâu, nhất định anh ta sẽ phiền chán, nói không chừng sẽ đi cùng người khác.
Cuối cùng, rốt cục Nhất Hạnh thử không biết bao nhiêu bộ, đến tột cùng là ở trong phòng thử đồ không biết bao lâu, ngay cả chính mình cũng mơ hồ, mở di động nhìn, mới biết đã hơn hai giờ.
Thời điểm cô đi ra, anh ta đứng ở trước của sổ thủy tinh, chống tay lên thành, thấy cô đi ra, vẫn tươi cười hỏi: “Còn muốn thử nữa sao?”
Cô đột nhiên cảm thấy chính mình có chút quá đáng, nhưng mà, hình như cô có thử mấy tiếng, cũng không trốn thoát, đành phải nói quanh co vài tiếng, cầm túi xách, nói: “Không được.”
Cô vẫn không hiểu, bên người anh ta nhiều phụ nữ như vậy, tùy tiện gọi điện thoại sẽ có cả một đoàn. Cho nên lúc ở trên xe, cô nhịn không được lại hỏi: “Anh sao cứ phải kéo em đi, bạn gái anh nhiều như vậy kia mà, em không thích hợp với những nơi như vậy.”
Lâm Tử Diễn vừa nghe, khóe miệng có ý cười, cợt nhả: “Em với các cô ấy không giống nhau.”
Nhất Hạnh có chút nghi hoặc: “Làm sao mà giống, bên cạnh anh toàn là ngôi sao, người mẫu, toàn là mỹ nhân, anh nên mang theo các cô ấy đó.”
Anh ta nghe xong, nở nụ cười: “Nói cũng đúng, em thì, mặt cũng không đẹp như các cô ấy, dáng người cũng không tốt như họ.” Dừng một chút, trên khóe miệng ý cười càng lúc càng dày đặc. “Nhưng mà chỉ có dẫn theo em, mới có thể phụ trợ tốt cho vẻ anh tuấn của anh.”
Nhất Hạnh chán nản, nhìn anh ta dương dương tực đắc cười, quay đầu không thèm để ý tới anh ta. Tâm tình anh ta vui vẻ, quay đầu trêu chọc: “Này, em đừng như vậy, anh nói đùa thôi, Nhất Hạnh, đừng giận.”
Cô hung tợn trừng mắt nhìn hắn liếc mắt một cái: “Nhiều phụ nữ như vậy, anh không sợ HIV à.”
“Sao, thấy anh có nhiều bạn gái mất hứng, ghen tị?”
“Hừ, em không có rỗi hơi đi ăn dấm chua của anh, thiên hạ thiếu gì đàn ông khá, nhìn một cái là có thể có thể thấy…vv…vv” Trước mấy câu hồ ngôn loạn ngữ của anh ta, Nhất Hạnh đơn giản kể ra vài tên nam nhân vật trong tiểu thuyết.
Anh ta nghe xong, cười hắt ra: “Em nói gì đâu, thật là nói bậy, ai nói anh có nhiều phụ nữ, chỉ toàn liên quan tới công việc thôi. Nhưng nếu em hoài nghi anh không khỏe mạnh, không tốt lắm.” Anh ta kéo cô qua, nói thầm bên tai: “Hai chúng ta thử không phải sẽ biết sao.”
Nhất Hạnh nghe xong, cảm thấy cả người nóng bừng, cuối cùng lửa nóng tập trung ở mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lâm Tử Diễn, anh là đồ lưu manh, để em xuống xe, em không đi, không đi.”
Thấy cô muốn nhấn cửa xe, anh ta nắm lấy tay cô: “Có biết nguy hiểm hay không.” Về sau lại nói dỗ dành: “Được rồi, là anh sai, được chưa, anh mới uống vào, nói năng không nghĩ gì, em đừng để ý anh.”
Nhất Hạnh quay đầu đi, không quan tâm anh ta, thời gian còn lại trên xe, phân nửa là anh ta xin lỗi, một bên lái xe, một bên không ngừng quan sát sắc mặt của cô. Cuối cùng bất đắc dĩ nói: “Nhất Hạnh, em đừng vậy, chúng ta đi dự lễ đính hôn của người ta, em tức giận như vậy không tốt, dù gì cũng là bạn của anh, rất mất mặt. Không thì em nén giận lại đi, chờ lễ đính hôn xong em lại tiếp tục giận, được không?”
Nhất Hạnh buồn bực trừng anh ta, hai người xuống xe, cô cũng không nói chuyện, nghĩ tới mấy lời vừa rồi của anh ta, thật ra cũng không phải tức giận, mà là nghe anh ta không hề kiêng kỵ gì mà nói ra, xấu hổ quá thành tức giận. Vì thế đành phải làm bộ hù: “Lần sau anh còn vậy em giận nữa.” Thấy cô rốt cục cũng nói chuyện, anh ta mới nhẹ nhàng thở ra, quay đầu nhìn biểu tình của cô: “Nhất Hạnh, em vui lên một chút, đây là ngày vui của người ta mà.”
“Biết rồi.” Nhất Hạnh bị anh ta nói, bất đắc dĩ dành phải cười cười.
Người bạn đính hôn là bạn thời đại học của Lâm Tử Diễn, cùng nhau ăn chơi nhiều năm như vậy, nhớ ngày trước người bạn cùng phòng này của anh từng nói không kết hôn, thế mà mới bốn năm sau khi tốt nghiệp đã chạy đi đính hôn.
Lễ đính hôn tổ chức tại một khách sạn năm sao trong nội thành, đối với người bình thường, chỉ sợ cả đời cũng chưa vào đây ăn một bữa, mà chủ nhân lại có thể thuê toàn bộ đại sảnh.
Lúc Lâm Tử Diễn cùng Nhất Hạnh đến, sớm đã có người ở ngoài khách sạn chờ, thấy Lâm Tử Diễn tới, vội vàng chạy ra tiếp đón, nói là đã sớm chờ.
Nhất Hạnh cũng không quen đến những nơi thế này, bình thường cũng ít đến những tiệc mừng thế này, vì thế không nói lời nào, chỉ lẳng lặng đi theo Lâm Tử Diễn. Lâm Tử Diễn quay đầu, thấy Nhất Hạnh dừng lại ở phía sau mình, đi trở lại mấy bước, kéo tay Nhất Hạnh, Nhất Hạnh không hề đề phòng, cũng không nghĩ tới nên có chút kinh ngạc, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn mặc anh ta kéo tay đi vào.
Đại sảnh được bố trí rất đẹp mắt, bách hợp, hoa hồng từng bó từng bó lớn làm nền trang trí, lúc họ đi vào, ánh mắt nhiều người đều dõi theo Lâm Tử Diễn.
Chú rể bưng chén rượu, từ phía trước đi tới, vừa thấy Lâm Tử Diễn, đấm nhẹ một cái: “Cậu cũng không nể mặt mũi tôi, lại đến trễ như vậy.”
Nghe anh ta nói vậy, Nhất Hạnh có chút quẫn bách, bởi vì lúc trước cô không nghĩ đến, nên mới không ngừng thử đồ.
Chú rể nói xong, tầm mắt chuyển tới trên người Nhất Hạnh, lại nhìn Lâm Tử Diễn: “A, đây là chị dâu tương lai của tôi nhỉ.”
Nhất Hạnh nghe anh ta nói vậy, vội lắc đầu giải thích là không phải.
Chú rể nhìn Nhất Hạnh không ngừng giải thích, vẻ mặt không hiểu, lại nhìn về phía Lâm Tử Diễn, Lâm Tử Diễn chỉ cười cười nói: “Ai, người ta thẹn thùng.”
Anh ta vừa nói, Nhất Hạnh liền giận, sớm biết rằng anh ta sẽ nói hưu nói vượn, nhưng ngại ở đây nhiều người, cô không tiện phát tác, chỉ âm thầm muốn rút tay ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của anh ta.
Anh ra không buông tay, dùng sức nắm chặt tay cô, vỗ vỗ vai chú rể: “Cậu đi tiếp người khác đi.”
Nhất Hạnh không thể thoát khỏi tay anh ta, biểu tình căn giận, anh ta thấy Nhất Hạnh cứ muốn tránh, ý cười trên mặt càng lúc càng nhiều: “Ai, đừng tức giận, cái gì anh cũng chưa nói nha.”
Nhưng đi được vài bước, quanh mình liền bị vây quanh bởi những cô gái rất xinh đẹp, tinh tế, xem ra cũng là bạn bè của Lâm Tử Diễn. Anh ta có nhiều bạn, lại là người mới sinh ra đã giàu, bối cảnh từ nhỏ đã tốt, không có nơi nào chưa từng đến, không có loại người nào chưa từng gặp, giao tiếp tốt, lại có tiếng phong lưu, trọng yếu hơn là tướng mạo cũng anh tuấn, cho dù mang tiếng phong lưu, cũng không thiếu phụ nữ bên cạnh.
Nhất Hạnh lặng lẽ thở dài, bỏ qua ánh mắt ái muội hoặc không cam lòng của những cô gái xung quanh, thấp giọng nói với anh ta: “Em đi qua bên kia.” Nâng ngón tay chỉ về phía góc phải.
Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013
Đừng đùa với gái ngoan – Chap 2
Truyện dài: Đừng đùa với gái ngoan…(Chap 2) – Đọc truyện dài hay, truyện tình cảm, tình yêu: Đừng đùa với gái ngoan. Doc truyen Dung dua voi gai ngoan
Đừng đùa với gái ngoan – Chap 1Đọc truyện Full: Đừng đùa với gái ngoan(Full)
*** Chap 2 ***
Lôi ra đọc tin nhắn.
- Anh là hơi bị lợi dụng đấy.
- Nhưng đùi em mát.
- Này? Trêu em lần nữa là không thèm nói chuyện nữa đâu.
- Đùi em khá là mát.
Đừng đùa với gái ngoan. . . – Chap 2
Các thím chắc cũng thấy lạ vì độ lì của mình khá cao đúng không? Quả thật với Xu thì mình không có cảm tình gì cả, kể cả đến việc thích cũng chưa có nên không đặt nắng vấn đề tán tỉnh hay gì cả. Có cũng được mà không có cũng xong. Chính vì thế cho nên đôi khi em nó lại thấy hứng thú nói chuyện. Vì chỉ có những thằng như mình mới khiến cho cái phần “con “của em nó được trỗi dậy. Còn thằng người yêu nó mình đoán chắc khám phá được phần “người “thôi.
Tả qua chút về mình. 1m68, 16cm, không đẹp trai cho lắm, tuổi thì mình sẽ nói sau,gia đình cũng không thuộc dạng khá giả nhưng cũng trải qua một mối tình khá là đau đớn nên về độ chai lì và kinh nghiệm cũng có một phần.
Kết thúc một ngày cuối tuần đẹp trời bằng bản nhạc Forever in love của Kenny G rồi mình cũng ngủ luôn. Xu thì em nó im rồi vì chắc đang ức chế. Lần đầu tiên có đứa khá là ngang khi nói chuyện với Xu. Vì Xu có vẻ ngoài khá là chuẩn nên được săn đón gắt gao, sẵn sàng có gần chục anh nguyện làm xe ôm, thẻ ATM hoặc đại loại gì đó lao vào. Vì biết trước sự nghiệp đang còn chưa đâu vào đâu cho nên với Xu mình không có ý định gì là lâu dài cả. Chỉ là đến đâu thì đến…
- Ngày mới vui vẻ anh nhé ! (Sms của em nó vào buổi sáng mai).
- Ờ, “mát mẻ” em nhé !
- Lại đểu rồi đấy, đầu tuần nên em tha. Anh đang làm gì đấy?
- Acsimet em à.
- Vô duyên.
Mình không có thói quen sms cho lắm nên đại loại là hay làm đứt mạch cảm hứng. Có gì thì gọi điện chứ sms thì nhàm lắm. Đợt đấy mình đang đi làm thêm buổi sáng, còn buổi chiều học cho nên khá bận bịu và mệt mỏi. Cho nên một tuần trôi qua nhanh lắm, vù một cái là đến cuối tuần rồi. Lôi danh bạ ra lách tách thì lại nhớ tới em Xu, ờ thì gọi cái nói chuyện cho vui. Vì được cái em Xu nói khá nhiều, còn mình thì ít nói, vì có tán tính đâu. Nói chuyện với em nó theo kiểu Q-A.
- Alo em ah.
- Đi đâu một tuần mà giờ mới gọi hả?
- Ơ, đi đâu thì việc của anh.. lại còn phải viết báo cáo rồi lên phường xin dấu để chuyển qua cho em à?
- Không nhưng mà….. hâm.
- Ờ thế có đang ở phòng không lát anh qua.
- Có, đang ở một mình buồn chết đi được.
Rồi cũng đánh xe qua giải tỏa cuối tuần chút, vì vừa chia tay mối tình trước khá sướt mướt nên chưa kịp thích ai đó, nhưng sinh lí mà, phải có mùi gái thì mới thoải mái được. Có thể đơn giản là nhìn hoặc nói chuyện thôi.
- Anh mua ít hoa quả, em gọt ra mà ăn.
- Cũng ga lăng gớm nhỉ?
- Ga lăng là một nét đẹp mà em bảo gớm.
- Xùy, con trai gì mà soi từng câu chữ.
- Không chỉ soi mình câu chữ đâu, soi cả cái khác nữa cơ.
Hai đứa ngồi ăn Táo, mình thấy mỏi lưng, nằm lên giường chút cho đỡ mệt, vừa đi học về mà. Trong lúc đó thì em nó làm bữa tối, em nấu khá vụng… quả thật là như thế. Nhưng thôi đói rồi thì ăn cái gì chả ngon, xong bữa tối mình ra ban công hóng gió (em nó ở trọ trên tầng trên cùng) châm điếu thuốc.
- Anh vào đây.
- Có chuyện gì thế?
- Vào đây nói chuyện chứ làm gì. Ra đó đứng chả được cái gì.
- Ờ.
Mình lại nằm lên giường, ngồi thì cũng chán. Câu chuyện thì cũng chán ngắt vì em nó hỏi mình thì trả lời, em nó cũng bảo là thế. Nhưng lại cứ thích nói chuyện với mình. Đột nhiên đang nói chuyện thì em nó nhìn vào mắt mình hồi lâu.
- Anh hôn ai chưa?
- Anh rồi. Chẳng nhẽ cái miệng từ nhỏ tới giờ chỉ để ăn với uống thôi sao.
- Thế hôn có thích không?
- Cũng tạm, nhưng mà sao em lại hỏi chuyện đó?
- Thì em chưa hôn.( Em nó đỏ mặt gục mặt xuống giường).
- Ờ thế anh dạy cho, lại gần đây.
- Ơ kỳ kỳ, ai lại nằm thế này.
- Ờ thì đứng.
Mình cũng không hiểu sao lại có thể tự nhiên thế được, chắc là do không phải là tán tỉnh nên đâm ra tự nhiên không căng thẳng như mấy thím hay hỏi han vụ tỏ tình rồi hôn hít lần đâu ra sao. Cho nên bản năng sao thì cứ làm vậy. Mình kéo phắt em dậy đứng xuống giường. Cầm hai tay em nó đặt lên cổ mình, mình thì ôm eo em Xu…
Đừng đùa với gái ngoan - Chap 1
Truyện dài: Đừng đùa với gái ngoan… (Chap 1) – Đọc truyện dài hay, truyện tình cảm, tình yêu: Đừng đùa với gái ngoan. Doc truyen Dung dua voi gai ngoan
Tên truyện: Đừng đùa với gái ngoan…Thể loại: Tình cảm, tình yêu, hài,…
Nguồn: f145 voz
Tác giả: MR.HeoDat
Đọc truyện Full: Đừng đùa với gái ngoan (Full)
Đừng bao giờ định nghĩa gái ngoan… gái sẽ hư với những người gái yêu và “ngoan”với những người yêu gái!
*** Chap 1 ***
Téng teng tèng teng… téng teng tèng tèng teng… chuông điện thoại reo lên, trên màn hình con LG của Xu (em nó) hiện lên “Anh yêu is calling”.
- Alo.
- Alo em ah, em đang làm gì vậy?
- Dạ… dạ em đang học bài.
Truyện dài: Đừng đùa với gái ngoan. . . – Chap 1
* Mình cười không ra tiếng với cái câu trả lời của em nó, chả là vì đang ngồi ôm vuốt ve em nó ở bãi cỏ gần chỗ SVĐ Mỹ Đình ngắm người ta thả diều, uống chà tranh *
- Dạ vâng… anh ngủ ngon nhé! Em học bài chút rồi cũng đi ngủ sớm đây. Bye anh!
Tiếp tục cười, vừa cười vừa vuốt ve tóc Xu thì em quay lại.
- Hay ho lắm hay sao mà cười?
- Không hay… nhưng em làm tí nữa anh ho. Sao có người yêu rồi mà còn đi với anh?
- Nó yêu em nhiều hơn em yêu nó. Nhưng đi với anh em thấy dễ chịu hơn.
- Chắc anh hơn nó ở cái khoản mân mê hả.
Em nó lườm mình rồi lại gục đầu vào ngực tiếp tục ngắm thả diều. Công nhận ở đoạn trước SVĐ có thú thả diều đc phết. Thi thoảng lại có mấy chú hát dạo kiếm tiền ngân nga mấy câu của Mr Đàm mà nghe chạnh lòng. Bổng Xu giựt cái áo làm khúc áo mình bật ra, em nó đỏ mặt rồi vội vàng cài lại khúc.
- Ớ, em xin lỗi… ôi xấu hổ quá, xấu hổ quá.
- Mới lần thứ 2 đi chơi thôi đó em.
- Thì em nhỡ tay chứ ai thèm. Con trai theo em đầy ra, kể cả ô tô nhé.
- Ờ thế sao còn đi với anh?
- Không biết.
Tả qua một chút về bề ngoài em Xu, em nó cao khoảng 1m62, da trắng và mịn… mắt 1 mí trông rất là… là cái gì thì các thím biết rồi đấy. Hướng nội, nữ tính và “hiền lành”. Vì các stt trên facebook (fb) và yahoo của em Xu khá là sướt mướt và tình cảm, luôn mong muốn có một tình yêu chân thành. Một stt của em nó khi post lên fb tầm khoảng 5,6 các zai vào comment hỏi han. Mà thực sự cách hỏi han của các zai khiến mình không thể nhịn được cười. Chắc có lẽ mình không bao giờ viết ra được những từ đó: Quá sến.
Trời cũng đã về khuya, lấy con xe rồi 2 đứa cùng nhau về. Hôm nay Xu mặc quần đùi trông khá là mướt, vì cái khoản uống sữa nhiều nên em nó có làn da trắng và mịn không tì vết. Mình lấy tay chạm nhẹ cái đùi thì em nó dựt phắt đi.
- Anh làm cái trò gì đấy?
- Tay anh nóng quá, thấy đùi em có vẻ mát nên xin em tí nhiệt.
- Mát cái gì mà mát, em không dễ dãi thế đâu.
Mặc quần ngắn như thế, không để cho người ta ngắm và đụng chạm thế thì mặc làm gì. Mình thấy trong lời nói của em còn chút e thẹn và thách thức nên đánh liều phát nữa.
- Này?
- Ờ thế lúc nãy ai giựt khúc áo của anh nào?
- Thế thì coi như là huề đấy. Chỉ được 1 lần này thôi, lần sau là cấm tẹt. (nghe có tiếng khúc khích của Xu).
Thế là tay phải thì mình lái xe, tay trái thì xin tí nhiệt từ đùi Xu. Kể cũng lạ, đùi mình thì cũng có ra nắng mấy đâu, cũng chăm chút lắm chứ sao không mịn được như của bọn con gái nhỉ. Nó mịn và mềm nhũn ra các thím ạ, mình muốn véo cho một phát nhưng thôi, nhỡ may em nó ngã khỏi xe cái lại phiền. Cuối cùng cũng về tới phòng trọ em nó, trước khi chào tạm biệt, em nó hé tào tai thì thầm:
- Đi chơi với anh thú vị lắm!
- Ờ.
Rồi mình cũng phóng thẳng xe về nhà để kết thúc một ngày cuối tuần. Vào phòng, rút điện thoại ra thì có tin nhắn của em Xu…
Sô cô la đen – chương 10.2
CHAP 10.2:
Không nói gì, Dương Phong thả Hàn Nhi xuống rồi ngoắc ngoắc ngón tay cho người đẹp trai đó lui đi < Có vẻ là thế…> khiến Hàn Nhi càng lúc càng khó hiểu, nó nhíu mày
“Cô tự vào đi”
Hàn Nhi vẫn nhìn chăm chăm vào Dương Phong
“Nhìn gì chứ, tôi bảo cô vào đi mà”
“Thủ tiêu tôi à?” - vẫn nhìn chăm chăm, Hàn Nhi nói nhẹ nhàng, không có chút gì tỏ ra bực tức, thái độ thờ ơ, không quan tâm đó khiến Dương Phong càng thêm bực tức
Cố gắng kìm nén tức giận, Dương Phong quay sang 2 phía rồi lại khoanh tay, nhìn vào khoảng không. Chưa kịp xem xét tình hình, thì từ đâu lại có 2 người khá đẹp trai nữa bước ra [ Sao toàn mĩ nam >"<] , giữ tay và kéo Hàn Nhi đi vô trong sân
“Tránh ra” – Hàn Nhi trừng mắt, nhìn 2 tên đang giữ nó, rốt cuộc là có tên gì với tên này vậy chứ. Nếu là chuyện tối qua, thì người bực tức đáng lẽ phải là nó chứ sao lại là cái tên âm binh này….. Hàn Nhi giãy nãy, cố thoát ra khỏi 2 cái tên đang giữ chặt nó… Đang trong thế dùng hết sức lực “tẩu thoát” thì vừa vào đến sân, 2 tên đó đã thả Hàn Nhi ra, mất đà, nó ngã nhào về phía trước. Cũng may, nó đã giữ được thăng bằng. Và trước mặt Hàn Nhi bây giờ là một rừng… xe đạp… đủ loại,từ nhỏ đến lớn, từ xe đạp bình thường đến xe đạp điện, đủ màu sắc kiểu dáng
“Coi như tôi trả nợ vụ chiếc xe hôm qua” – Dương Phong cũng từ đằng sau bước vào.
Hàn Nhi lại càng không tin vào mắt mình.. Gì chứ? tên này sao tự nhiên lại tốt đột xuất như vậy, mới tối qua còn nắm áo rồi đòi giết nó về tội làm trày xe hắn. Công với việc tối qua đã chi trả 900k “thù lao bạn gái” cho nó. Thì cớ gì hôm nay lại mua cho nó xe đẹp trong khi nó chưa trả tiền sửa xe cho tên này một lần…..
“Cậu.. mua xe cho tôi…?” – Hàn Nhi chỉ vào Dương Phong rồi chỉ vào mình, lời nói ngập ngừng. Qủa thật, đối với con người từng trải như Hàn Nhi, cẩn thận vẫn là trên hết……Dương Phong vẫn không nói gì, mặt lầm lầm lì lì, khác hẳn mọi bữa càng khiến Hàn Nhi thêm khó hiểu
“Cậu…thương hại tôi sao?” – Hàn Nhi nói rồi cười lớn trước hành động của Dương Phong – ” thôi khỏi đi, về đây” – nói rồi Hàn Nhi tiến thẳng ra cửa, miệng vẫn còn nở nụ cười nhạt. Càng lúc, hành động của hắn càng khiến Hàn Nhi cảm thấy thêm nực cười. Làm ba cái trò này khác nào bảo nó rằng ” Hãy ghét tôi đi”….
Không đợi ý Dương Phong, mấy anh đẹp trai đứng sẵn ngoài cửa, thấy Hàn Nhi liền giữ lại. Nhưng có vẻ Hàn Nhi không còn chút tâm trạng nào để nán lại đây thêm nữa, hạn chế dùng chân, nó chỉ dung tay để phòng thủ với những ai có ý định nhào đến bắt nó. Chỉ sau vài (chục) giây, cả 5-6 người nằm la liệt dưới đất…
“Cô đứng lại..” – Dương Phong la lớn, đôi mắt ánh lên sự giận dữ đáng sợ
Hàn Nhi vẫn bước đi, nó xem như chưa từng nghe gì, chưa từng thấy gì. Ok, cứ coi như nó nghèo thật, chấp nhận là nó mê tiền, làm việc gì cũng phải có tiền, phải nuôi đám em bằng mọi cách nhưng nó ghét nhất là bị thương hại…. dính líu đến những người nhà giàu không an toàn gì đối với cuộc sống của nó..
Còn Dương Phong, một lần nữa cách hành xử của Hàn Nhi gợi cho hắn nhớ về Du Y, không coi lời nói của hắn ra gì.. và thậm chí cả lần làm việc tốt đầu tiên của hắn cũng bị xem là lòng thương hại. Buớc nhanh đến chỗ Hàn Nhi, vịnh lấy vai nó….
“Thương hại sao? Chẳng lẽ trong cuộc sống của cô, bao nhiêu việc tốt của người khác, cô đều xem là sự thương hại??” – Dương Phong tức giận, tuôn ra một trào khiến Hàn Nhi đứng sựng người. Lời nói của Dương Phong đã trúng tim đen nó rồi. Đúng thế, sự quan tâm của người khác, nó luôn xem là sự thương hại….
“Vậy tôi hỏi cậu, mắc mớ gì lại đi mua xe cho tôi?” – Lấy lại bình tĩnh, Hàn Nhi cũng đáp trả lại
“Sao cũng được, nhưng tuyệt đối không phải là sự thương hại” – Dương Phong có đôi chút ngập ngừng… Tên này khi làm những chuyện thế này, hắn không hề nghĩ kết quả sẽ đi theo hướng ngược lại, chỉ mường tượng Hàn Nhi sẽ mừng lên và cảm kích không thì cũng cảm ơn hoặc cảm động, không hề ngờ rằng, trí tưởng tượng của Hàn Nhi lại đi xa đến mức này.. Thương hại ư??? Dương Phong chưa bao giờ nghĩ đến từ này…
“Thôi khỏi” – chỉ với 2 chữ, Hàn Nhi đã knock out 1 đối thủ nặng kí như Dương Phong, hắn đứng im như bị đóng băng…Hàn Nhi đã đi khỏi rồi… hắn vẫn như tượng, đứng im tại đó….
—————–10 phút———————
“Phong, cậu nên vào lớp đi” – thấy Dương Phong đứng như trời trồng, bọn đàn em bắt đầu lo lắng
———————15 phút——————-
[……….]
———————30 phút——————–
“Được lắm, Hàn Nhi, cô hết thoát được rồi…” – trở lại như bình thường, như nạp đủ năng lượng, nụ cười đểu hiện lên ở khóe miệng, Dương Phong đút tay vô túi quần rồi ung dung bước đi
“À Phong, đống xe đạp này, cậu tính sao?”
“Cho ai đó, hay đi phát cho các trẻ em nghèo, trại mồ côi, tùy các cậu…..À quên, ra lệnh cho các tiệm sửa xe lớn nhỏ trong thành phố này, không ai được sửa xe của cô ta, nếu không thì tiễn thẳng về quê hết, không được xảy ra sai sót gì đâu đấy” – Nói rồi, Dương Phong tiếp tục bước đi, một nụ cười nửa miệng, dường như hắn đang hứng thú với cái kế vừa nghĩ ra…
Không nói gì, Dương Phong thả Hàn Nhi xuống rồi ngoắc ngoắc ngón tay cho người đẹp trai đó lui đi < Có vẻ là thế…> khiến Hàn Nhi càng lúc càng khó hiểu, nó nhíu mày
“Cô tự vào đi”
Hàn Nhi vẫn nhìn chăm chăm vào Dương Phong
“Nhìn gì chứ, tôi bảo cô vào đi mà”
“Thủ tiêu tôi à?” - vẫn nhìn chăm chăm, Hàn Nhi nói nhẹ nhàng, không có chút gì tỏ ra bực tức, thái độ thờ ơ, không quan tâm đó khiến Dương Phong càng thêm bực tức
Cố gắng kìm nén tức giận, Dương Phong quay sang 2 phía rồi lại khoanh tay, nhìn vào khoảng không. Chưa kịp xem xét tình hình, thì từ đâu lại có 2 người khá đẹp trai nữa bước ra [ Sao toàn mĩ nam >"<] , giữ tay và kéo Hàn Nhi đi vô trong sân
“Tránh ra” – Hàn Nhi trừng mắt, nhìn 2 tên đang giữ nó, rốt cuộc là có tên gì với tên này vậy chứ. Nếu là chuyện tối qua, thì người bực tức đáng lẽ phải là nó chứ sao lại là cái tên âm binh này….. Hàn Nhi giãy nãy, cố thoát ra khỏi 2 cái tên đang giữ chặt nó… Đang trong thế dùng hết sức lực “tẩu thoát” thì vừa vào đến sân, 2 tên đó đã thả Hàn Nhi ra, mất đà, nó ngã nhào về phía trước. Cũng may, nó đã giữ được thăng bằng. Và trước mặt Hàn Nhi bây giờ là một rừng… xe đạp… đủ loại,từ nhỏ đến lớn, từ xe đạp bình thường đến xe đạp điện, đủ màu sắc kiểu dáng
“Coi như tôi trả nợ vụ chiếc xe hôm qua” – Dương Phong cũng từ đằng sau bước vào.
Hàn Nhi lại càng không tin vào mắt mình.. Gì chứ? tên này sao tự nhiên lại tốt đột xuất như vậy, mới tối qua còn nắm áo rồi đòi giết nó về tội làm trày xe hắn. Công với việc tối qua đã chi trả 900k “thù lao bạn gái” cho nó. Thì cớ gì hôm nay lại mua cho nó xe đẹp trong khi nó chưa trả tiền sửa xe cho tên này một lần…..
“Cậu.. mua xe cho tôi…?” – Hàn Nhi chỉ vào Dương Phong rồi chỉ vào mình, lời nói ngập ngừng. Qủa thật, đối với con người từng trải như Hàn Nhi, cẩn thận vẫn là trên hết……Dương Phong vẫn không nói gì, mặt lầm lầm lì lì, khác hẳn mọi bữa càng khiến Hàn Nhi thêm khó hiểu
“Cậu…thương hại tôi sao?” – Hàn Nhi nói rồi cười lớn trước hành động của Dương Phong – ” thôi khỏi đi, về đây” – nói rồi Hàn Nhi tiến thẳng ra cửa, miệng vẫn còn nở nụ cười nhạt. Càng lúc, hành động của hắn càng khiến Hàn Nhi cảm thấy thêm nực cười. Làm ba cái trò này khác nào bảo nó rằng ” Hãy ghét tôi đi”….
Không đợi ý Dương Phong, mấy anh đẹp trai đứng sẵn ngoài cửa, thấy Hàn Nhi liền giữ lại. Nhưng có vẻ Hàn Nhi không còn chút tâm trạng nào để nán lại đây thêm nữa, hạn chế dùng chân, nó chỉ dung tay để phòng thủ với những ai có ý định nhào đến bắt nó. Chỉ sau vài (chục) giây, cả 5-6 người nằm la liệt dưới đất…
“Cô đứng lại..” – Dương Phong la lớn, đôi mắt ánh lên sự giận dữ đáng sợ
Hàn Nhi vẫn bước đi, nó xem như chưa từng nghe gì, chưa từng thấy gì. Ok, cứ coi như nó nghèo thật, chấp nhận là nó mê tiền, làm việc gì cũng phải có tiền, phải nuôi đám em bằng mọi cách nhưng nó ghét nhất là bị thương hại…. dính líu đến những người nhà giàu không an toàn gì đối với cuộc sống của nó..
Còn Dương Phong, một lần nữa cách hành xử của Hàn Nhi gợi cho hắn nhớ về Du Y, không coi lời nói của hắn ra gì.. và thậm chí cả lần làm việc tốt đầu tiên của hắn cũng bị xem là lòng thương hại. Buớc nhanh đến chỗ Hàn Nhi, vịnh lấy vai nó….
“Thương hại sao? Chẳng lẽ trong cuộc sống của cô, bao nhiêu việc tốt của người khác, cô đều xem là sự thương hại??” – Dương Phong tức giận, tuôn ra một trào khiến Hàn Nhi đứng sựng người. Lời nói của Dương Phong đã trúng tim đen nó rồi. Đúng thế, sự quan tâm của người khác, nó luôn xem là sự thương hại….
“Vậy tôi hỏi cậu, mắc mớ gì lại đi mua xe cho tôi?” – Lấy lại bình tĩnh, Hàn Nhi cũng đáp trả lại
“Sao cũng được, nhưng tuyệt đối không phải là sự thương hại” – Dương Phong có đôi chút ngập ngừng… Tên này khi làm những chuyện thế này, hắn không hề nghĩ kết quả sẽ đi theo hướng ngược lại, chỉ mường tượng Hàn Nhi sẽ mừng lên và cảm kích không thì cũng cảm ơn hoặc cảm động, không hề ngờ rằng, trí tưởng tượng của Hàn Nhi lại đi xa đến mức này.. Thương hại ư??? Dương Phong chưa bao giờ nghĩ đến từ này…
“Thôi khỏi” – chỉ với 2 chữ, Hàn Nhi đã knock out 1 đối thủ nặng kí như Dương Phong, hắn đứng im như bị đóng băng…Hàn Nhi đã đi khỏi rồi… hắn vẫn như tượng, đứng im tại đó….
—————–10 phút———————
“Phong, cậu nên vào lớp đi” – thấy Dương Phong đứng như trời trồng, bọn đàn em bắt đầu lo lắng
———————15 phút——————-
[……….]
———————30 phút——————–
“Được lắm, Hàn Nhi, cô hết thoát được rồi…” – trở lại như bình thường, như nạp đủ năng lượng, nụ cười đểu hiện lên ở khóe miệng, Dương Phong đút tay vô túi quần rồi ung dung bước đi
“À Phong, đống xe đạp này, cậu tính sao?”
“Cho ai đó, hay đi phát cho các trẻ em nghèo, trại mồ côi, tùy các cậu…..À quên, ra lệnh cho các tiệm sửa xe lớn nhỏ trong thành phố này, không ai được sửa xe của cô ta, nếu không thì tiễn thẳng về quê hết, không được xảy ra sai sót gì đâu đấy” – Nói rồi, Dương Phong tiếp tục bước đi, một nụ cười nửa miệng, dường như hắn đang hứng thú với cái kế vừa nghĩ ra…
Sô cô la đen – chương 10.1
CHAP 10.1 : ĐƯỢC LẮM! DƯƠNG HÀN NHỈ.. CÔ HẾT THOÁT ĐƯỢC RỒI
[Sáng hôm sau, dù còn bệnh nhưng như một thói quen, 5h30 Hàn Nhi đã giật mình dậy, người cảm thấy đỡ mệt nhưng vết thương được may lại hôm qua giờ đã có cảm giác, nó tê buốt, rợn người…
“Chị ngủ tiếp đi, em đi giao báo dùm chị hôm nay” - thằng Hoàng nói rồi đeo chiếc túi xách bước ra khỏi nhà. Hàn Nhi nhìn Hoàng rồi cảm nhận thấy mùi gì thơm thơm… cháo ư???. Vội nhìn xuống sàn, hóa ra là có một tô cháo thịt nóng hổi… Đây chính là cái mà Hàn Nhi muốn… Chính là cái lí do mà Hàn Nhi sống ở đây với tụi nó….
Trời sắp gần đông, vì thế thời tiết cũng lạnh hơn, bước ra đường có thể cảm nhận đucợ cái thời tiết tê tái da thịt. Chiếc xe đạp thì lại phải đi gửi cửa hàng để sửa… Hàn Nhi lại đành ngậm ngùi lết cái chân bị băng trắng của mình đến trường… Trời ơi, nhức khủng khiếp!!!
Vừa bước tới cổng trường, cũng là lúc 3 chiếc siêu xe vừa chạm cửa, vẫn là màn đối mặt nhau…Hàn Nhi nhìn phớt qua rồi xem như không thấy gì, bước vào trường, mặc cho 3 chàng nhìn nhau rồi lại nhìn nó....Dương Phong nhìn cái chân bị băng trắng của nó rồi móc điện thoại ra nói gì đó....
Hàn Nhi đang cắn răng chịu đựng tập đi qua đi lại trong sân trường. Đối với một vết thương mới may xong mà đi lại là một điều không nên có. Nhưng một đứa luôn lấy thân mình ra kiếm tiền như Hàn Nhi thì không có chân xem như không tiền….Từ xa, thấy nó, Lạc Thiên đi gần tới, dò hỏi:
“Không sao chứ?”
Hàn Nhi chỉ ngước lên nhìn rồi tiếp tục đi con đường của mình. giữa nó và mấy người này đã xong, không nên dính líu đến nữa, vết thương chưa khỏi mà lại dính líu đến mấy người này rồi bị mấy đứa kia “ xử” nữa, thì mấy đứa em ở nhà sẽ bơ vơ mất. Nghĩ đoạn, nó đã quyết định không dây dưa tiền bạc với 3 chàng ấy nữa, tiền bạc cũng không cần….
Gần bước đến lớp, Hàn Nhi khựng người khi trước lớp lại là hắn ta – Dương Phong. Chưa kịp quay đầu tránh né thì hắn đã đi nhanh đến, nắm tay Hàn Nhi rồi kéo đi…
“Buông ra!” – Hàn Nhi phản kháng, giọng vang lớn cả một khu. Cái chân đang đau, làm sao đi theo kịp tên này cơ chứ
“Cô im lặng đi” - Hắn quay ra đằng sau, trừng mắt khiến cho Hàn Nhi cũng sững người. Làm sao một người như Dương Phong lại có cái nhìn sắc bén đến thế. Khiến không một ai đứng đối diện có thể cãi lại
“Chân tôi đang bị thương….” – Hàn Nhi nhăn mặt, chỗ băng trắng ấy cũng đang tươm máu ra, nổi bật 1 đốm nhỏ trên nền băng trắng. D ương Phong dừng bước, quay đầu lại nhìn Hàn Nhi rồi thở hắt một cái rõ dài
“Phiền phức thật” – nói rồi Dương Phong lại bế Hàn Nhi lên nhẹ nhàng rồi cứ thế mà thẳng tiến đến sân bóng phía sau trường
“Chuyện gì đây, cậu đang đi đâu thế hả?”
“Đã bảo im lặng rồi cơ mà”
Lần này, Hàn Nhi lại ngoan ngoãn nhận lời mà không một chút kháng cự hay chỉ là nhúc nhích. Vừa đến trước sân bóng, có một người nhìn cũng khá đẹp trai, mặc bộ đồ khá bụi, dây xích, lắc tay, dây chuyền, bông tai, đầy đủ, nhìn khá giống những tên chủ nợ của Hàn Nhi. Chưa kịp hỏi gì thì người đó đã đến và cúi chào trước mặt Dương Phong
“Thưa anh, mọi việc đã xong rồi ạ!"
[Sáng hôm sau, dù còn bệnh nhưng như một thói quen, 5h30 Hàn Nhi đã giật mình dậy, người cảm thấy đỡ mệt nhưng vết thương được may lại hôm qua giờ đã có cảm giác, nó tê buốt, rợn người…
“Chị ngủ tiếp đi, em đi giao báo dùm chị hôm nay” - thằng Hoàng nói rồi đeo chiếc túi xách bước ra khỏi nhà. Hàn Nhi nhìn Hoàng rồi cảm nhận thấy mùi gì thơm thơm… cháo ư???. Vội nhìn xuống sàn, hóa ra là có một tô cháo thịt nóng hổi… Đây chính là cái mà Hàn Nhi muốn… Chính là cái lí do mà Hàn Nhi sống ở đây với tụi nó….
Trời sắp gần đông, vì thế thời tiết cũng lạnh hơn, bước ra đường có thể cảm nhận đucợ cái thời tiết tê tái da thịt. Chiếc xe đạp thì lại phải đi gửi cửa hàng để sửa… Hàn Nhi lại đành ngậm ngùi lết cái chân bị băng trắng của mình đến trường… Trời ơi, nhức khủng khiếp!!!
Vừa bước tới cổng trường, cũng là lúc 3 chiếc siêu xe vừa chạm cửa, vẫn là màn đối mặt nhau…Hàn Nhi nhìn phớt qua rồi xem như không thấy gì, bước vào trường, mặc cho 3 chàng nhìn nhau rồi lại nhìn nó....Dương Phong nhìn cái chân bị băng trắng của nó rồi móc điện thoại ra nói gì đó....
Hàn Nhi đang cắn răng chịu đựng tập đi qua đi lại trong sân trường. Đối với một vết thương mới may xong mà đi lại là một điều không nên có. Nhưng một đứa luôn lấy thân mình ra kiếm tiền như Hàn Nhi thì không có chân xem như không tiền….Từ xa, thấy nó, Lạc Thiên đi gần tới, dò hỏi:
“Không sao chứ?”
Hàn Nhi chỉ ngước lên nhìn rồi tiếp tục đi con đường của mình. giữa nó và mấy người này đã xong, không nên dính líu đến nữa, vết thương chưa khỏi mà lại dính líu đến mấy người này rồi bị mấy đứa kia “ xử” nữa, thì mấy đứa em ở nhà sẽ bơ vơ mất. Nghĩ đoạn, nó đã quyết định không dây dưa tiền bạc với 3 chàng ấy nữa, tiền bạc cũng không cần….
Gần bước đến lớp, Hàn Nhi khựng người khi trước lớp lại là hắn ta – Dương Phong. Chưa kịp quay đầu tránh né thì hắn đã đi nhanh đến, nắm tay Hàn Nhi rồi kéo đi…
“Buông ra!” – Hàn Nhi phản kháng, giọng vang lớn cả một khu. Cái chân đang đau, làm sao đi theo kịp tên này cơ chứ
“Cô im lặng đi” - Hắn quay ra đằng sau, trừng mắt khiến cho Hàn Nhi cũng sững người. Làm sao một người như Dương Phong lại có cái nhìn sắc bén đến thế. Khiến không một ai đứng đối diện có thể cãi lại
“Chân tôi đang bị thương….” – Hàn Nhi nhăn mặt, chỗ băng trắng ấy cũng đang tươm máu ra, nổi bật 1 đốm nhỏ trên nền băng trắng. D ương Phong dừng bước, quay đầu lại nhìn Hàn Nhi rồi thở hắt một cái rõ dài
“Phiền phức thật” – nói rồi Dương Phong lại bế Hàn Nhi lên nhẹ nhàng rồi cứ thế mà thẳng tiến đến sân bóng phía sau trường
“Chuyện gì đây, cậu đang đi đâu thế hả?”
“Đã bảo im lặng rồi cơ mà”
Lần này, Hàn Nhi lại ngoan ngoãn nhận lời mà không một chút kháng cự hay chỉ là nhúc nhích. Vừa đến trước sân bóng, có một người nhìn cũng khá đẹp trai, mặc bộ đồ khá bụi, dây xích, lắc tay, dây chuyền, bông tai, đầy đủ, nhìn khá giống những tên chủ nợ của Hàn Nhi. Chưa kịp hỏi gì thì người đó đã đến và cúi chào trước mặt Dương Phong
“Thưa anh, mọi việc đã xong rồi ạ!"